Đứng ở góc độ một cô gái đối với một người đàn ông mà nói, Diêm Hàm là một người đàn ông rất có sức hút. Cho nên Loan Phượng đắm chìm trong tình yêu dành cho ông, thậm chí ngảy cả một người luôn thủy chung trong tình yêu như Trường An cũng cảm thấy ông rất thu hút.
Khi Diêm Hàm ba mươi tuổi đã công thành danh toại, sau mấy chục năm phát triển thì sự nghiệp đã đạt đỉnh điểm. Ông có tiền bạc, sự chăm sóc, tính kiên trì và cả sự hấp dẫn của một người đàn ông thành đạt. Chỉ bấy nhiêu thôi cũng đủ làm các cô gái trẻ say mê.
Nhưng Lạc Thập Giai không cách nào dùng ánh mắt say mê như vậy nhìn Diêm Hàm.
Năm đó ông đã là một người đàn ông thành thục và có tri thức, mà cô còn là thiếu nữ ngây thơ; cô coi ông chẳng khác nào người cha ruột của mình, sùng kính ông, còn ông thì sao?
Đó là một cảm giác hủy thiên diệt địa, cả đời này Lạc Thập Giai không thể nào quên đi chuyện đó, quên đi nỗi đau đó, càng không thể chấp nhận tình cảm quái dị mà ông dành cho cô.
Nếu như không phải vì Loan Phượng, dẫu bị người đời trách mắng cô cũng sẽ tố cáo ông, nhưng cô không thể làm thế. Có đôi khi tình thân là một loại đau đớn cưỡng bức, cô không cách nào thoát khỏi gông xiềng.
Loan Phượng có yêu thương cô không? Chắc từng có? Năm đó bà có thể bỏ mặc Lạc Thập Giai nhưng bà vẫn nuôi cô lớn, vì cô, thậm chí bà còn phải dùng chính thân thể của mình để đổi lấy tiền bạc. Bán thân cho Diêm Hàm cũng là để Lạc Thập Giai được lớn lên trong hoàn cảnh tốt hơn. Xét về bản chất thì gái điếm và nhân tình chẳng có gì khác nhau, điểm khác duy nhất là cuối cùng mẹ con cô đã không còn phải sống trong cảnh màn trời chiếu đất, không cần ăn bữa trước lo lắng bữa sau.
Cuộc đời này của hai mẹ con cô đã chịu quá nhiều đau khổ, ai có thể oán giận ai? Hai mẹ con cô cũng cố kháng cự lại số phận rất nhiều năm, đến cuối cùng cũng phải chấp nhận số mệnh của mình.
"Anh đã nhiều lần nói chia tay với bà ấy." – Diêm Hàm mệt mỏi xoa xoa huyệt thái dương của mình – "Sau đó… bà ấy mắc bệnh ung thư, bao năm qua bà ấy sống cũng không dễ dàng gì."
Chỉ vài chữ ngắn ngủi đã phác họa rất rõ ràng tình cảnh hiện giờ của Loan Phượng. Lạc Thập Giai cảm thấy ruột gan đau xót, viền mắt đỏ ửng trong tích tắc, cô nghiêng đầu sang một bên, không muốn để Diêm Hàm thấy vẻ yếu đuối của cô: "Đừng nói là tất cả mọi chuyện đều liên không quan đến tôi, ông có chia tay bà ấy hay không đó là số mệnh của bà ấy, chẳng ảnh hưởng gì đến quyết định của tôi."
"Anh chỉ hy vọng được em đối xử công bằng."
"Tôi không có công bằng để dành cho ông." – Lạc Thập Giai bình tĩnh trở lại nhưng vẫn lạnh lùng như cũ, lại bắt đầu những lời châm chọc theo thói quen: "Người chết thì ân oán cũng tan theo khói. Nếu như ông chết, tôi sẽ tha thứ."
Diêm Hàm nhìn Lạc Thập Giai, vẫn cố chấp như cũ: "Anh không cầu xin em tha thứ, thứ anh cần là em quay lại bên cạnh anh, anh cần em."
Luận điệu của Diêm Hàm lại khơi dậy ác cảm sâu nhất trong lòng Lạc Thập Giai. Cô nhìn ông đầy chán ghét, không có một tia tình cảm: "Trước tôi học luật chính là hy vọng có thể tự bảo vệ lấy mình, cũng có thể thoát khỏi ông." – Lạc Thập Giai tự giễu cười: "Về sau tôi mới biết, tôi quá ngây thơ, ông có thể một tay che trời, sao tôi đủ sức chống lại ông?!!"
"Anh không muốn đùa bỡn gì với em." – Diêm Hàm nói: "Suốt bao năm qua, tình cảm anh dành cho em thế nào, em cũng rõ, anh rất nghiêm túc."
"Nhiều năm như vậy, lẽ nào ông không hiểu tôi vĩnh viễn không thể đến bên cạnh ông được." – Lạc Thập Giai trầm mặc một hồi cuối cùng trịnh trọng nói: "Nếu như ông cứ ép buộc tôi, thì tốt xấu rồi cũng bị tiêu hủy. Thi thể của tôi, ngay cả tôi cũng không thể tự giữ được, ông cần thì cứ đến mà lấy."
***
Mới sáng sớm đã không thấy bóng dáng của Lạc Thập Giai đâu, Trường An nói cô ra ngoài mua đồ, nhưng Trầm Tuần vẫn cứ đứng ngồi không yên. Liên tục hút thuốc, hết điếu này đến điếu khác, Trường An và Hàn Đông đều không hiểu sự nôn nóng bất an trong lòng anh, đặc biệt là Hàn Đông, hoàn toàn mù mờ.
"Cậu tìm luật sư Lạc có chuyện gì gấp sao?" – Hàn Đông nói: "Để tôi gọi điện bảo cô ấy nhanh trở về."
"Không cần!" – Trầm Tuần nói: "Tôi có việc cần suy nghĩ."
Diêm Hàm là một trái bom hẹn giờ, từ lúc Trầm Tuần biết sự tồn tại của ông ta đến nay đã bắt đầu lo lắng đến thời khắc ông ta sẽ nổ tung.
Hàn Đông và Trường An đi ăn cơm, Trầm Tuần vẫn còn ngồi đợi trong đại sảnh. Lúc Diêm Hàm đưa Lạc Thập Giai trở lại, Trầm Tuần đang hút thuốc ở ven đường.
Nhìn cảnh này quả thực khiến người ta không biết phải hình dung sao, xe Diêm Hàm được xếp vào dòng xe xa hoa và hào nhoáng, mỗi chiếc đều có giá trên triệu tệ, mặc dù ông không xuống xe nhưng không cần nói cũng biết khí thế của ông lớn đến mức nào, mà Trầm Tuần, suốt chặng đường này đều không được nghỉ ngơi tốt, hốc mắt xanh xám, râu ria xồm xoàm, quần áo cũng nhăn nhúm, đứng ở ven đường chẳng khác nào một tay du côn bụi đời.
Làm sao có thể chịu đựng được loại cảm giác áp bức này, tựa như đám phụ nữa được đem ra so sánh xem ai đẹp hơn ai, đàn ông cũng sẽ không tự chủ âm thầm phân cao thấp.
Ngay khoảnh khắc Lạc Thập Giai bước từ trên xe Diêm Hàm xuống đã nhìn thấy Trầm Tuần đứng ở ven đường, cô đóng cửa xe ngây ngẩn cả người.
Vẻ mặt của Trầm Tuần khi nhìn rõ Lạc Thập Giai cũng hoàn toàn biến đổi, anh oán hận ném tàn thuốc, chẳng khác nào một tên du côn thô bạo ngang ngược có lôi kéo thế nào cũng không chịu quay về, muốn xông lên phía trước.
Lạc Thập Giai vội bước nhanh chân lại, dùng hết sức bình sinh ngăn cản anh.
"Buông ra!"
"Không!" – Lạc Thập Giai nói: "Chuyện không như anh nghĩ đâu."
Diêm Hàm ngồi im trên ghế lái đưa mắt nhìn cảnh tượng trước mắt chăm chú.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!