Chương 34: (Vô Đề)

"…"

"Không mời nổi ư?" Diêm Hàm vẫn mỉm cười, nhưng giọng nói càng ngày càng lạnh, thậm chí khiến người khác cảm thấy sợ hãi.

Rõ ràng ông chẳng tỏ ra uy hiếp điều gì, lại làm cho người khác cảm giác áp bách cực kỳ. Trầm Tuần thừa nhận, ở trước mặt ông ta, anh từ đầu đến cuối chưa từng ngớt lo lắng.

"Vậy không làm phiền nữa!" Trầm Tuần bước dọc theo hành lang đi ra ngoài, hành lang trang hoàng được tinh xảo, những ngọn đèn tỏa sáng chiếu lên người anh, kéo những chiếc bóng soi lên trên tường.

"Ông chủ Trầm, ông khẳng định không tiếp tục đàm phán sao?"

"Xác định, chuyện trong giếng mỏ, tôi sẽ xử lý." Trầm Tuần cố gắng duy trì bình tĩnh, nhưng chắc Diêm Hàm hiểu rất rõ tình cảnh trước mắt của anh, bất quá là cố giữ thể diện cho nhau mà thôi.

"Tôi thật lòng muốn mua."

Trầm Tuần mỉm cười: "Không, tôi không muốn bán."

Chủ tịch huyện cũng bước ra từ trong phòng Vip nhìn thoáng qua tình huống bên ngoài, có lẽ cũng thấy thấp thỏm bất an, vội vã chớp lấy cơ hội khuyên một câu: "Cậu Trầm à, không nên cố chấp như vậy, tình hình của cậu bây giờ cần rất nhiều tiền."

Những lời này tựa như một ngọn đèn pha rọi qua, chiếu thẳng vào người anh đang chật vật cố ẩn mình núp vào trong bóng đêm ra ánh sáng, không còn chỗ che giấu, Trầm Tuần nắm chặt bàn tay, một hồi lâu vẫn không nhúc nhích.

"Cô ấy biết tình cảnh hiện giờ của cậu sao?" Đột nhiên Diêm Hàm chuyển dời trọng tâm câu chuyện, Trầm Tuần trở tay không kịp, thậm chí cũng không biết nên trả lời thế nào.

"Cô ấy được lớn lên trong hoàn cảnh thế nào? Cậu có thể đem lại cho cô ấy cuộc sống sau này thế nào?"

Trầm Tuần ngồi tại bồn hoa phía ngoài sảnh khách sạn hút thuốc, trong lòng không ngừng nghĩ đến những tình huống xảy ra trong ngày.

Ánh trăng sáng treo lơ lửng trên bầu trời, ánh trăng cũng giống như khí trời mùa đông, vắng ngắt, ánh trăng bàng bạc chiếu lên.

Thị trấn Ordos (thành phố tại khu tự trị Nội Mông Cổ) thuộc cao nguyên đang trên đà thay da đổi thịt, bụi cây trồng trong bồn hoa, trên ngọn cây cao, tất cả được quấn thêm áo lụa màu bạc. Hình ảnh yên tĩnh và bình yên như vậy làm cho Trầm Tuần có chút mê thất.

Nếu như trước đây ngăn cản Trường Trì không đầu tư vào giếng mỏ này, không đi tới nơi này, phải chăng tất cả đều không phát sinh? Cuộc sống chật vật và thất bại lúc này, cho tới bây giờ đều không phải là chủ ý của Trầm Tuần, sau khi bị đuổi ra khỏi trường đại học, anh liền bắt tay vào công việc kinh doanh, cho tới hôm nay, anh đã sắp quên mất tại sao mình lại đưa ra lựa chọn như vậy.

Trong tối tăm, vẫn có một tay đẩy anh đi về phía trước, anh không biết điểm cuối cùng ở nơi nào, chỉ đi thẳng về phía trước theo bản năng.

Trầm Tuần hít mạnh một hơi thuốc, mùi nicotin xâm nhập vào trong phổi, rốt cục trong tâm trí cũng có chút cảm giác, đầu óc cũng dần thanh tỉnh.

Đột nhiên anh nhớ đến Lạc Thập Giai, người con gái mà ngay cả nụ cười cũng mang vẻ tuyệt vọng. Nếu như không tới nơi này, tuy rằng anh và Lạc Thập Giai cùng sinh sống trong thành phố Thẩm Quyến, thế nhưng phải chăng cả đời cũng không gặp lại nhau?

"Không ngủ được?" Trầm Tuần đang chìm trong suy nghĩ, phía sau đột nhiên truyền đến thanh âm của Lạc Thập Giai.

Trầm Tuần quay đầu lại đáp lời, thấy Lạc Thập Giai vẫn mặc quần áo chỉnh tề, bèn hỏi, "Sao em còn chưa ngủ?"

"Em hỏi anh trước mà."

Trầm Tuần cười, thành thật trả lời: "Ngủ không được."

"Em cũng vậy."

Trường An mệt mỏi, đã ngủ từ lâu rồi, nhưng Lạc Thập Giai vẫn không sao ngủ được, sự xuất hiện của Diêm Hàm như một quả bom nổ chậm, khiến cô đứng ngồi không yên.

Cô bước lại gần, ngồi xuống bên cạnh Trầm Tuần. Trầm Tuần lôi bao thuốc lá, đẩy một điếu thuốc ra nói, "Muốn làm một điếu không?"

Lạc Thập Giai lắc đầu.

"Việc đàm phán tối nay thế nào?" Lạc Thập Giai hỏi tới công việc của Trầm Tuần.

Trầm Tuần không trả lời, chỉ nhớ lại lời Diêm Hàm nói.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!