Bao nhiêu gập ghềnh, tội lỗi chồng chất liên tục xuất hiện suốt đoạn đường. Khi tiếp tục lên đường, trong lòng mỗi người đều ôm tâm sự riêng mà hôm nay, tâm sự lại chất chồng thêm tâm sự.
Sau khi chuyện kia phát sinh, Lạc Thập Giai đã không còn nhắc đến chuyện gì đã xảy ra với Trường An. Hồi ức về đêm tối ấy đều bị xóa bỏ trong ký ức của mọi người.
Vết thương của Trường An sau hai ngày đã hồi phục tám phần mười rồi, bọn họ cũng đến huyện làm muối Ngô Trung hai ngày sau đó. Xuất phát từ Thâm Quyến, đã vượt qua hơn hai phần ba lộ trình vốn dĩ 1800 km, vượt qua nhiều tuyến đường, cũng băng qua vài thành phố, đã trải qua rất nhiều chuyện mà trước đây có lẽ chưa từng nghĩ đến. Suốt đoạn đường này họ đều chờ đợi ngày đến đích, cho rằng khi đến nơi cũng được giải thoát. Sau đó, khi thật sự đặt chân lên mảnh đất này, bọn họ lại lâm vào mê man.
Rốt cuộc, mục đích suốt chặng đường vừa qua là cái gì? Bọn họ bắt đầu hoài nghi.
Quản lý Vương, người quản lý giếng mỏ đã sớm vào trong huyện chờ, còn đặt khách sạn trong huyện thị cho bọn họ. Kể từ lúc bước chân xuống xe đến tận khi vào khách sạn, hầu như toàn bộ hành trình không có gì khiến bọn họ bận tâm, xử lý rất thỏa đáng, khiến ai nấy cũng phải an tâm.
Trước khi quản lý Vương được Trường Trì chiêu mộ về công ty, từng bươn chải làm ăn nhiều năm, khi công việc làm ăn của ông thất bát, để nuôi gia đình sống qua ngày, một người từng làm ông chủ nhỏ nhiều năm phải khom lưng làm công cho người khác, cũng từng trải qua thời gian vùng vẫy rất lâu, cuối cùng vẫn thỏa hiệp với hiện thực. Ngẫm lại ông đã hoàn toàn thích ứng với thân phận của mình, tuy rằng tuổi tác của ông lớn hơn Trầm Tuần nhưng vẫn tỏ ra tôn kính với Trầm Tuần.
"Hôm nay mọi người nghỉ ngơi lại trong huyện một đêm." – quản lý Vương đi cạnh Trầm Tuần, vừa nói rõ chuyện trong mỏ, tình hình các gia đình bị hại, vừa nói đến chuyện sắp xếp chỗ ở cho Trầm Tuần mấy ngày tới: "Cái ông chủ muốn mua giếng mỏ đó, ngày kia sẽ đến ruộng muối, nghe nói ông ta còn đầu tư vào các hạng mục của huyện ủy, hiện tại chủ tịch huyện còn phải khom lưng tâng bốc ông ta."
"Ừ." – kỳ thực Trầm Tuần chẳng có ý định bán giếng mỏ này, nhưng từ đầu đến cuối vẫn không tìm được Trường Trì, cho dù không cam lòng, anh vẫn phải chọn đi bước này.
Quản lý Vương thấy Trầm Tuần tựa như không hứng thú với chuyện bán giếng mỏ, biết trong lòng anh chẳng thoải mái. Ông suy nghĩ một hồi mới nói tiếp: "Có lẽ chủ tịch huyện nhắc đến chuyện xảy ra trong hầm mỏ chúng ta nên ông chủ kia mới nảy ý định thừa dịp này thu mua." – nghĩ đến công việc đã làm suốt hai năm qua cũng thấy bùi ngùi tiếc rẻ. Năm nay trong mỏ vừa tìm thấy một chỗ có than đá phong phú, đang trong giai đoạn khai thác mạnh, nếu không có gì bất ngờ xảy ra, sau khi hoàn thành việc khai thác này sẽ thu được khoảng lợi tức lớn. Ai ngờ, vẫn chưa kịp bắt tay vào khai thác thì xảy ra chuyện lớn như vậy. Quản lý Vương tiếc nuối thở dài: "Quên đi, đây là số mệnh."
"Người này có nói khi nào gặp mặt không?" – Trầm Tuần không thích nghe những tiếng than ngắn thở dài, cho dù giờ khắc này rất tiếc nuối nhưng than thở cũng không có nghĩa gì, anh rất bình tĩnh chuyển đề tài: "Ông ta đã ra giá chưa?"
"Ông ta nói rất muốn gặp mặt cậu bàn bạc." – quản lý Vương vỗ tay lên đầu nói: "Thiếu chút nữa quên, tôi còn chuyện này cần nói với cậu, chủ tịch huyện gọi điện cho tôi, bảo hẹn gặp vào tối nay." – vừa nói vừa lôi địa chỉ đưa cho Trầm Tuần, đồng thời dặn dò thời gian gặp mặt.
"Cậu đi nghỉ ngơi một lát đi, tối này tôi đến đón cậu cùng đi."
"Được." – Trầm Tuần nhìn thoáng qua địa chỉ: "Tôi sẽ đến đúng giờ."
…
Đến giờ hẹn, Trầm Tuần cùng quản lý Vương đến nơi hẹn. Suốt đường đi, quản lý Vương không ngừng căn dặn những điều Trầm Tuần cần phải chú ý như quy định giá, điều khoản… Quản lý Vương giải quyết mọi chuyện đều rất cẩn thận, hai người nhất định phải thống nhất cách xử lý, như vậy trên bàn đàm phán mới nắm chắc được thế chủ động. Tuy việc làm ăn của ông từng gặp thất bại, nhưng ông vẫn nhiều kinh nghiệm hơn Trầm Tuần và Trường Trì, cho nên hai người vẫn luôn rất tin tưởng cách phán đoán sự việc của ông.
Điểm hẹn là một nhà hàng cao cấp nhất huyện, do ông chủ vùng khác đến đây đầu tư. Nhìn bao quát bên ngoài tuy không xa hoa bằng các nhà hàng ở Thâm Quyến nhưng cũng tương đối khá, trang hoàng tráng lệ, đèn màu rực rỡ, rất bắt mắt lúc về đêm, khí thế hừng hực.
Ngoài cửa có các cô gái mặc phục trang của người Hán và người Hồi đứng tiếp đón, trên mặt luôn treo nụ cười ấm áp, chứng tỏ các cô rất niềm nở đón khách.
"Là nhà hàng này, đầu tư hơn sáu ngàn vạn tệ." – quản lý Vương cười nói: "Ở huyện này, không biết lúc nào mới thu lại được vốn."
Trầm Tuần theo quản lý Vương đi vào, vừa tới đại sảnh, bí thư huyện đã đi ra đón.
Miệng nở nụ cười tươi rói, thái độ cung kính khiêm tốn: "Ông chủ Trầm, hôm nay chủ tịch huyện cũng ở đây, mời ngài đi theo tôi."
Chính phủ không cho phép cho nên chủ tịch huyện cũng sẽ không xuất hiện ở những bữa tiệc thế này, lúc trước Trầm Tuần liên tục chạy giấy tờ mở giếng mỏ, cũng từng mời mấy lần nhưng họ chưa từng đến dự, ông ta luôn đưa ra hàng loạt lý do để khước từ. Chẳng biết người thu mua giếng mỏ của anh là thần thánh phương nào, lại có mặt mũi lớn như vậy?
Bí thư huyện đẩy cửa ra, khách khí làm tư thế mời với Trầm Tuần: "Mời vào."
Trầm Tuần bước vào phòng VIP với một bụng nghi vấn…
***
Rất vất vả mới thu xếp ổn thỏa, sau khi Trường An và Lạc Thập Giai thoải mái nghỉ ngơi một hồi, hai người lại kéo nhau ra siêu thị trong huyện mua vài thứ nhu yếu phẩm.
"Lát nữa Trầm Tuần và quản lý Vương phải đi đàm phán, Hàn Đông nói bữa cơm tối nay chỉ có ba người chúng ta ăn."
"Ừm."
"Tối nay đến nhà hàng ăn, chịu không?" – Trường An nói.
"Ừm." – câu trả lời của Lạc Thập Giai từ đầu đến cuối đều rất ngắn gọn, cô không có thói quen nói chuyện phiếm.
Trong lúc hai người đi qua các kệ hàng cũng rất ít trao đổi với nhau, phần lớn là Trường An nói, Lạc Thập Giai phụ họa vài câu. Khách ra vào tấp nập và đủ loại hàng hóa đa dạng chính là quang cảnh duy nhất bày ra trước mắt. Lạc Thập Giai cảm thấy đây là khoảnh khắc yên tĩnh an ổn nhất, ngay cả nói chuyện cũng đem đến cảm giác thoái mái thư thái.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!