Cơn đau ở chân càng lúc càng nhức nhối, đau đến mức Lạc Thập Giai cảm thấy mắt cá chân sắp mất cảm giác rồi. Cô không nhúc nhích được, càng không thể leo lên trên, Lạc Thập Giai cuộn người lại, toàn bộ khuôn mặt dán chặt vào lớp lá khô phủ trong hố, mùi bùn đất hòa lẫn với sương đêm lạnh ngắt xông vào trong khoan mũi, cô không dám thở nhiều, sợ phát ra tiếng vang sẽ thu hút sự chú ý của bọn họ.
Tiếng bước chân của Trường An càng ngày càng xa, để dẫn dắt những người đó rời đi, Trường An chạy sang phía ngược lại.
Lạc Thập Giai biết, đó là hồi kết trong tuyệt vọng. Trường An đã bại lộ tung tích, ba người kia nhất định sẽ nhanh chân hợp nhau vây bắt cô, muốn tránh thoát ba gã đàn ông khỏe mạnh, đối với một cô gái vốn quen với cuộc sống êm đẹp ở thành thị mà nói, đây là một nhiệm vụ bất khả thi.
Lạc Thập Giai cũng không biết rốt cuộc trôi qua bao lâu, trên mặt đất, ngoại trừ tiếng gió thổi thì hoàn toàn chẳng còn âm thanh nào khác. Cô biết mình đã thoát khỏi hiểm cảnh, thế nhưng cảm giác hiện giờ của cô còn khó chịu hơn cả chết.
Cô ôm đầu gối của mình, người co rút lại, hô hấp khó khăn, mỗi một giây phút trôi qua cũng giống như kim châm đang đâm sâu vào trong người cô. Nước mắt luôn bị kìm nén cuối cùng cũng rơi xuống.
Lúc đầu khi bị lạc đường, Trầm Tuần cùng với Hàn Đông hút thuốc nghiên cứu đường đi. Lạc Thập Giai sợ quấy rối bọn họ, một mình tựa ở sau xe ngây ngốc nhìn xung quanh, Trường An nhẹ nhàng đi đến bên cạnh cô, Lạc Thập Giai ngẩng đầu tim đập mạnh và loạn nhịp nhìn cô.
"Cô ăn gì chưa?" – Trường An lạnh lùng hỏi.
Lạc Thập Giai vẫn ngây ngốc nhìn cô, không trả lời. Trường An thấy cô không trả lời, vẻ mặt hơi không được tự nhiên, lập tức khôi phục dáng vẻ kiêu căng thường thấy, giải thích: "Cô đừng hiểu lầm, chẳng qua tôi nghĩ cô đang đói."
Lạc Thập Giai vẫn không lên tiếng, sự trầm mặc của cô làm cho Trường An hơi xấu hổ, cuối cùng cô ấy bẻ nửa cái bánh đưa cho Lạc Thập Giai, rồi xoay người bỏ đi.
Mọi thứ trước mắt Lạc Thập Giai càng ngày càng mơ hồ không rõ, trong núi u tối, tối đến mức cô chẳng thể nhìn thấy bất cứ thứ gì, chỉ không ngừng nhớ đến khoảng thời gian đi trên đường vừa qua, Trường An nói chuyện với cô ít đến mức có thể đếm trên đầu ngón tay.
Hai người gặp trong bệnh viện, Trường An gọi cô lại nói: "Cảm ơn."
Lạc Thập Giai vô cùng kinh ngạc, tưởng mình nghe lầm: "Cái gì?"
"Cám ơn cô đã mua thuốc cho tôi."
"Oh."
Lạc Thập Giai nhấc chân chuẩn bị quay về phòng bệnh, chợt nghe thấy tiếng Trường An khẽ cất lên sau lưng: "Kỳ thực, hồi cô còn đi học, tôi đã từng nghĩ cô rất cá tính. Mỗi lần dẫn đám bạn đi chặn đường cô, nhiều người vây lấy cô thế nhưng cô lại chẳng tỏ ra sợ hãi. Khi đó…" – Nàng dừng một chút, tựa hồ hơi bối rối: "Kỳ thực trong lòng tôi đã thầm bội phục cô, cũng hiểu được vì sao Trầm Tuần lại yêu cô.
Tôi luôn cố thuyết phục bản thân không được thua kém cô, cho nên tôi luôn cố tỏ ra hơn cô."
"Lạc Thập Giai." – Trường An hỏi: "Nếu như không có Trầm Tuần, phải chăng chúng ta sẽ trở thành bạn bè?"
Lạc Thập Giai đứng im tại chỗ, không nhúc nhích, rất lâu sau đó, cô nghe thấy tiếng trả lời của mình: "Sẽ không, tôi không cần bạn bè."
…
Trên đời này không có ai là bạn bè vĩnh viễn, cũng không có kẻ thù vĩnh viễn, lòng người vốn là thứ dễ thay đổi, tựa như thích một người thì sẽ thân thiết với người đó, thế nhưng khi xảy ra xích mích với nhau thì sẽ quay sang chán ghét lẫn nhau, ghét một người, thế nhưng sau khi chung đụng lại từ từ nhận ra người đó không còn đáng ghét như thế nữa.
So với câu khẩu xà tâm Phật, Trường An là một người rất dễ chung sống, vì tất cả chán ghét hay yêu thích của cô đều thể hiện hết lên mặt. Đây cũng là nguyên nhân Lạc Thập Giai không hề ghét cô.
Một khắc kia chính là khoảnh khắc Trường An té xuống, cô vốn dĩ không có ý định cứu Trường An, nếu như khi đó cô vẫn quyết định không cứu, tiếp tục chạy, có lẽ người bị bắt lại chính là Lạc Thập Giai. Bởi vì thanh âm phát ra từ bước chân hiển nhiên sẽ khiến cô dễ dàng bại lộ tung tích hơn.
Mà bây giờ, số phận của hai người bọn họ đã hoán đổi cho nhau. Cô kéo Trường An từ trong hố ra ngoài, Trường An lại đẩy cô ngã ngước vào trong hố, thay cô dụ đám người kia rời đi chỗ khác, cô được cứu…
Lúc Trầm Tuần xuất hiện, Lạc Thập Giai đã khóc sướt mướt.
Trầm Tuần quan sát xung quanh một lượt, xác nhận an toàn mới ngồi xổm xuống. Anh ghé sát vào tai cô, thấp giọng hỏi Lạc Thập Giai, thanh âm có vẻ nặng nề: "Chỉ một mình em sao?"
Lạc Thập Giai nghe thấy thanh âm của Trầm Tuần, người mới dần dần khôi phục lại chút tỉnh táo. Cô che mắt cá chân mình, quyết đoán nói với Trầm Tuần: "Mau, nhanh đi cứu Trường An, mặc kệ em. Cô ấy vì cứu em đã lấy lấy thân dụ bọn họ rời khỏi đây."
Núi rừng tối đen như mực, tiếng gió thổi rào rào, Trầm Tuần không hề động cũng không trả lời, quá tối, Lạc Thập Giai không nhìn rõ vẻ mặt Trầm Tuần, cho rằng anh không nghe thấy, lại lên tiếng nhắc: "Em đã nói anh đi cứu Trường An mà, không cần lo cho em, em tự đi được!"
"Đã đỡ hơn chưa? Có đi được không? – Trầm Tuần lo lắng tình trạng vết thương của Lạc Thập Giai, dường như không nghe thấy những lời nói vừa rồi của Lạc Thập Giai.
"Trầm Tuần?" – Sắc mặt Lạc Thập Giai dần dần trầm xuống, cô vùng vằng ngồi dậy, tìm ánh mắt của Trầm Tuần trong bóng đêm, trong ánh mắt anh chỉ hơi nghi hoặc, đó là ánh sáng duy nhất trong đêm tối u ám.
"Anh kéo em lên, trước tiên pải kéo em lên đã, Hàn Đông ở đó coi chừng, em trốn vào trong xe đi." – Trầm Tuần nói: "Trước hết, anh phải đưa em đi, lỡ như bọn chúng quay lại thì phải làm sao?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!