Bọn họ chính thức lên đường rời khỏi trấn Tây Hải vào ba ngày sau. Mấy ngày qua ở trấn Tây Hải quả thực quá giày vò, nặng nề. Lạc Thập Giai và Trường An phải nằm viện mấy ngày, sức khỏe suy sút, cũng may hiện tại đã bình phục.
Trầm Tuần và Hàn Đông cũng không mấy thuộc đường đi từ trấn Tây Hải đến Ngô Trung tỉnh Ninh Hạ, Hàn Đông chạy một hồi thì nhầm đường, rõ ràng là phải đi về hướng Đông Bắc, kết quả con đường đó càng đi càng xa, cuối cùng hai chiếc xe đều bị lạc ở giữa núi.
Khi nhìn thấy trên bảng chỉ dẫn phía trước hiện chữ "Chào mừng bạn đến Tam Cúc", nhắc nhở bọn họ đã đi đến Cam Túc, thì những thứ khác đều rất mơ hồ.
Khác với phụ nữ, cái tật của bọn đàn ông khi lái xe chính là luôn tự tin vào khả năng nhận định phương hướng và phán đoán đường chính xác của mình, nhất là những tài xế lão làng như Hàn Đông và Trầm Tuần.
"Làm sao bây giờ?" – dõi mắt nhìn ra xa, trước mắt chỉ có núi và núi, cây cối mọc thành bụi, cho dù đang mùa đông thế nhưng ở đây vẫn phủ một màu xanh biết, có núi trọc vách đá, đất đai cằn cỗi.
Trầm Tuần nhìn thoáng qua bảng chỉ dẫn, vẻ mặt không thay đổi gì, vẫn tự kiềm chế và bình tĩnh như cũ: "Bảng đồ chỉ dẫn đường của tôi đã lâu rồi không cập nhật phiên bản mới, không theo kịp đà phát triển giao thông, đừng vội, chỉ cần đi qua đoạn núi này là có thể tìm được đường."
"Vậy đi đường nào để ra?"
"Quay lại đường cũ đi."
Bốn người họ lại quay lại con đường cũ, nhưng vẫn không ổn, Hàn Đông nhìn thoáng qua đường núi phức tạp: "Chắc lại đi nhầm đường rồi, làn đường thứ hai mới đúng, chúng ta rẽ quá rồi."
"Hiện tại chúng ta đang ở đâu?" – Lạc Thập Giai hỏi.
"Không biết." – Hàn Đông đốt điều thuốc, hơi căm phẫn dựa vào xe hút thuốc.
Trầm Tuần còn đang đưa mắt nhìn xung quanh, quan sát địa thế. Một hồi lâu sau mới lên tiếng: "Bên kia có mấy hầm mỏ, hiện giờ đều khóa rồi, chắc có người đang khai thác ở trong đó."
"Hay là chúng ta đợi thêm chút nữa xem sao, hầu hết hầm mỏ đều có người ở bên ngoài trông coi, phòng ngừa có người đến chôm chỉa." – Trầm Tuần nói: "Ở đây chắc chắn có người."
Tình huống há miệng chờ sung thế này, lại còn ở nơi hoang dã không một bóng người thì chẳng ai đồng ý, bọn họ chỉ nghỉ ngơi một lát, sau đó tiếp tục lên đường.
Lái xe chạy một hồi, chừng hai tiếng, vòng qua vài ngọn núi, bọn họ lại quay về đường cũ.
Chỉ là lần này, ông trời không bạc đãi bọn họ, quả nhiên Trầm Tuần đoán đúng, có người đang khai thác mỏ ở đây, cho nên thật sự có người đến.
Ban đêm, sắc trời mờ ảo không tối không sáng, xa xa đã nhìn thấy chỗ bọn họ dừng xe đậu lúc nãy có đậu một chiếc xe công nông cũ kỹ, ngay cả biển số cũng không có. Ba người đàn ông đang khiên đá lên thùng xe, cẩn thận di chuyển từng chút một dời vào thùng, đó là một phiếng màu vàng trắng.
Hàn Đông tiên phong bước lại, chìa gói thuốc ra mời ba người họ. Sự xuất hiện của anh làm cho ba người họ đều giật mình, dừng tay.
"Chào người anh em, chúng tôi bị lạc đường, chạy lòng vòng cả nửa ngày trời vẫn không tìm được đường ra, gặp người anh em ở đây thật may quá, có thể chỉ đường ra giúp không?"
Ba người kia sau khi nghe rõ mục đích của Hàn Đông mới tựa hồ thở phào một hơi, người đàn ông cao nhất trong đó lên tiếng trả lời bằng tiếng phổ thông: "Quần núi này được chúng tôi gọi là núi mê hồn, là vùng giao nhau của mấy dãy núi, mỗi đường xuống núi và lên núi đều giống y nhau, hầu hết người vùng khác đều không đi qua đường này."
Hàn Đông nhìn thoáng qua tảng đá hoa cương trên xe, làm bộ hỏi: "Mấy anh làm nghề khai thác mỏ hả?"
"Ừ." – Gã kia lại nói: "Núi này có nhiều điểm mỏ đá, chúng tôi đến khai thác kiếm chút cháo chút cơm."
Hai người khác khiêng hòn đá lên, ba người lại đi về phía bên hầm mỏ. Gã đàn ông nói chuyện với Hàn Đông khi nãy quay đầu lại nói: "Chúng tôi chuyển thêm hai tảng đá nữa sẽ lên đường, mọi người cứ quay lại xe ngồi chờ, lát nữa đi theo chúng tôi ra ngoài."
…
Mấy gã đàn ông đó đi rồi, Hàn Đông đang chuẩn bị quay về xe ngồi, Trầm Tuần bỗng lên tiếng gọi anh lại. Lạc Thập Giai và Trường An thấy Trầm Tuần ngập ngừng, cũng dừng lại, ba người đều tỏ ra kinh ngạc.
"Sao vậy?"
Trầm Tuần chà xát vụn đá còn dính trên tay: "Loại đá hoa cương này giống như đá bạch ngọc, màu sắc hoa văn đều rất giống, chỉ là tỉ lệ hơi kém."
"Đá bạch ngọc?" – Lạc Thập Giai nhìn thoáng qua tảng đá vàng vàng trên xe tải, nghi ngờ hỏi: "Rất có giá sao?"
Sắc mặt Trầm Tuần hơi nghiêm túc: "Đá bạch ngọc là một loại đá hoa cương, hiện tại đá hoa cương được sử dụng rất nhiều trong xây dựng, để không phá hỏng hoa văn tự nhiên của đá, cần khai thác những tảng đá lớn. Hầu hết đều sử dụng công nghệ cắt tầng." – Trầm Tuần nhìn thoáng qua mấy thợ mỏ ở phía xa xa: "Nhưng bọn họ lại khai thác đá tảng, Việc khai thác này rất nguy hiểm, hơn nữa không thể khai thác được diện tích lớn."
Rốt cuộc Lạc Thập Giai cũng hiểu được ý của Trầm Tuần: "Ý anh là bọn họ khai thác lậu?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!