Chương 30: (Vô Đề)

Luật sư Lạc làm tôi thấy rất xấu hổ." – Hàn Đông nhẹ thở dài một hơi: "Tôi đã quá thiên vị, chỉ biết nghĩ cho người nhà của mình mà không chú ý đến cảm nhận của người xung quanh, tôi cho rằng Trường An vẫn còn nhỏ nên luôn nghĩ mình cần bảo vệ cô ấy, mà tôi lại quên mất luật sư Lạc cũng chỉ lớn hơn cô ấy có một tuổi, luật sư Lạc cũng có cảm nhận riêng của cô ấy, tôi không nên buộc cô ấy phải lo lắng và bao dung cho mọi hành vi của Trường An giống như chúng ta."

Vẻ mặt của Hàn Đông hơi phức tạp. Anh vốn là người thiện lương, suy nghĩ đơn giản, mồ côi cha từ nhỏ, giờ lại gà trống nuôi con, cuộc sống như vậy đã tạo thành thói quen chăm sóc cho người khác, người cũng già dặn trước tuổi. Tuy Lạc Thập Giai không nói gì nhưng Trầm Tuần có thể cảm nhận được cô rất thích người "anh trai" này.

Trầm Tuần từ đầu đến cuối đều không nghĩ ra bản thân mình đã làm gì sai trong chuyện này, cũng nghĩ không ra lỗi của Hàn Đông ở chỗ nào, càng không nghĩ ra Lạc Thập Giai có lỗi ở đâu, thế nhưng nếu như chẳng ai trong số họ sai thì cớ sao cục diện lại thành thế này.

"Mau đưa Trường An vào viện đi." Trầm Tuần mở cửa phòng ra, để Hàn Đông dễ dàng bế Trường An ra ngoài.

Hàn Đông cầm chìa khóa xe, sợ Trường An bị lạnh, anh quấn thêm rất nhiều quần áo cho cô, ngoài trừ bộ đồ đang mặc trên người, còn quấn thêm một cái áo khoác rất dầy lên người Trường An, chiếc áo khoác được may bằng chất liệu trơn, anh cố hết sức mới ôm được cô, hơn nữa mặc rất dầy, động tác của Hàn Đông hơi nặng nề, vừa định ôm Trường An ra ngoài lại không cẩn thận để đầu Trường An va phải bờ tường.

Có lẽ cú va chạm khá mạnh, Trường An vốn đang hôn mê bất tỉnh cũng cảm thấy đau mà mở mắt ra.

"Anh Hàn…" – Cô mở to đôi mắt mê man nhìn về phía cửa: "Trầm Tuần…"

Thấy cô tỉnh, hai người đều sửng sốt.

Trường An khó chịu giật giật, giọng nói rất khàn, người cũng rất yếu: "Cô ấy đâu?"

"Ai?"

"Lạc Thập Giai."

Trường An sắc mặt tái nhợt, môi khô nứt nẻ, hình dáng hết sức tiều tụy. Hàn Đông sợ mâu thuẫn giữa hai người càng nhiều, vội vã lên tiếng dỗ dành: "Cô ấy không phải cố ý, cô ấy đi toilet, em đừng đoán mò nữa."

Trường An hơi nghi hoặc: "Không phải đi mua thuốc cho em sao?"

"Mua thuốc?" – Hàn Đông hỏi: "Chẳng phải có thuốc sao?"

"Em không uống được kháng sinh, em bị dị ứng."

Lời của Trường An làm cho Trầm Tuần vẫn đứng trầm mặc bên cạnh giật mình, bàn tay anh càng nắm chặt. Anh đập mạnh cửa một cái, xoay người định xông ra, mới vừa bước ra cửa phòng một bước thì suýt nữa đụng phải Quản Tiêu Tiêu đang tìm tới.

Quản Tiêu Tiêu cũng hoảng sợ khi nhìn thấy anh đột ngột xông ra, xém chút đánh đổ bình nước nóng đang cầm trên tay, cô vuốt ngực cho thuận khí: "Anh chạy đi đâu mà vội vàng vậy? Suýt chút hù chết tôi rồi."

Trầm Tuần không có thời gian ở lại đây lâu, vẫn chưa kịp nói câu "Xin lỗi" thì lại nghe Quản Tiêu Tiêu nói: "Thập Giai không khỏe, tôi thấy mắt cô ấy hơi sưng, thỉnh thoảng còn choáng váng đầu, tôi nghĩ chắc cô ấy bị say độ cao, lúc nãy còn liên tục hắc xì nữa, nên sợ cô ấy bị cảm."

Cô lại lấy một bình thuốc nhỏ trong túi ra đưa cho Trầm Tuần: "Đây là thuốc chống say." – lại đem bình nước nóng trên tay đưa vào tay anh, lên tiếng nói đùa: "Đưa bình nước nóng này cho cô ấy, tôi còn thiếu cô ấy nhiều nước nóng lắm."

Trầm Tuần đột nhiên nhớ lại biểu tình thất vọng và bất lực lúc Lạc Thập Giai nổi giận.

Một khắc kia, thứ cô muốn chẳng phải sự che chở vô điều kiện mà là sự tín nhiệm và tin tưởng cô sẽ không làm thương tổn Trường An. Tin tưởng nhân phẩm của cô, tin tưởng mỗi một câu nói của cô, chí ít anh nên chờ cô giải thích…

Nhưng phản ứng của anh lại ngu xuẩn như vậy. Trước đây có người nói, yêu nhau dễ ở chung khó, Trầm Tuần đều cảm thấy câu này hoàn toàn sai. Nếu như hai người thực sự yêu nhau, bất luận thế nào đều vì người mình yêu mà nhân nhượng nhường nhịn lẫn nhau, thì sao lại xa nhau?

Nhưng hôm nay rốt cuộc anh đã hiểu rõ, ngăn cách giữa hai người họ không ngừng bỏ qua nhau nhiều năm như vậy, không chỉ là đau khổ cho số phận an bài, mà còn có sự khác biệt rất lớn trong tính cách của hai người.

Tựa như cho đến giờ phút này, Trầm Tuần cũng không biết nên làm thế nào để sống chung với Lạc Thập Giai, mới không đẩy cô ra xa.

Bình nước sôi và thuốc trên tay làm Trầm Tuầm rơi vào trầm tư, chỉ trong một cái chớp mắt, cả người như bị đông cứng đến mức không nhúc nhích được, tim như bị đâm khoét và gió lạnh đang tràn vào từ vết rách đó.

Anh muốn đi tìm cô, muốn nói cho cô biết rằng, anh không biết vì sao, sự cẩn thận của anh, sự trì độn ngu xuẩn của anh, tất cả chỉ vì anh quá sợ mất cô mà thôi. Trầm Tuần lại nhét bình nước và thuốc ngược vào tay Quản Tiêu Tiêu, phóng xuống lầu, động tác nhanh như chớp, chưa tới hai giây sau đã mất hút khỏi tầm mắt của Quản Tiêu Tiêu.

Trầm Tuần mới vừa lao ra khỏi cửa nhà nghỉ thì đụng phải bà chủ nhà đang thở hồng hộc từ ngoài sân chạy vào.

Bà thở dốc, vừa nhìn thấy Trầm Tuần liền chạy vội lại kéo tay anh: "Cậu Trầm! Không xong rồi. Cái cô họ Lạc đi cùng với cậu, cô ấy vừa té xỉu ngoài kia."

Trầm Tuần bị bà nắm chặt tay áo không buông, không biết là khí trời quá lạnh hay là bị chấn động bởi lời nói của bà chủ, đầu óc anh hoang mang không thể tiếp nhận được chuyện đang diễn ra.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!