Chương 3: (Vô Đề)

Vào Nam Kinh, chuyện ăn uống cũng trở nên dễ dàng. Hành trình của Lạc Thập Giai cũng chậm hơn một chút so với dự kiến, lúc này thấy sắc trời đã không còn sớm. Cô tìm một khách sạn tá túc qua đêm, nghỉ ngơi lấy lại sức để ngày mai tiếp tục lên đường.

Suốt đoạn đường đi đều ăn bánh ngọt cũng khiến cho cô phiền muộn bực bội, khi lái xe đi, Lạc Thập Giai cưỡng ép bản thân không nhìn tới vẻ mặt Trầm Tuần. Nhưng cô vẫn không nhịn được nghĩ đến anh.

Bước vào trong tolet rửa mặt, đứng nghỉ ngơi một hồi mới bước ra, chuẩn bị tìm chỗ ăn cơm chiều.

Từ bên trong bước ra ngoài, ước chừng đã trôi qua gần nửa tiếng đồng hồ, trên nền giữa khe cửa phòng đã bị mất vài tấm thẻ nhỏ.

Lạc Thập Giai nhặt mấy tấm thẻ này lên, sau khi nhìn qua liền bĩu môi.

Chỉ dành cho đàn ông không dành cho phụ nữ.

Cô bước ra khỏi thang máy, chỉ liếc mắt một cái liền thấy Trầm Tuần cũng đến đây ở trọ. Anh ta đang kéo một vali hành lý khá to, đang đứng trước quầy reception phía trước làm thủ tục nhận phòng. Lạc Thập Giai đứng ở góc đại sảnh chờ một hồi lâu, ánh mắt vẫn nhìn chằm chằm Trầm Tuần, đầu óc trống rỗng. Cho đến khi thang máy reo lên tiếng báo mở cửa, mới kéo Lạc Thập Giai quay trở lại hiện thực.

Cô đi vòng qua quầy reception, đi thẳng về phía thang máy không thèm liếc mắt nhìn lại.

"Chờ một chút."

Lạc Thập Giai vừa bước chân đi qua thì bị Trầm Tuần gọi lại.

"Chờ chút." Anh ta rút ra một tấm danh thiếp đưa cho Lạc Thập Giai: "Tôi thấy biển số xe của cô vẫn thuộc thành phố Thẩm Quyến, chắc vẫn còn ở thành phố Thẩm Quyến? Khi nào về thành phố Thẩm Quyến, tôi sẽ tìm chỗ sửa xe cho cô."

Tìm anh ta? Lạc Thập Giai nghĩ, cả đời cũng có khoảnh khắc hồi tưởng như thế này, cô thật sự không muốn phá hỏng nó.

Cô tùy tiện cầm danh thiếp của anh nhét vào túi. Sau đó mím môi mỉm cười, nụ cười rất khách sáo.

Trầm Tuần đưa mắt nhìn kỹ cô, cau mày. Chân mày mảnh khảnh như vậy rất hợp với vóc người cao lớn khỏe mạnh hiện giờ của cô, nhìn thoáng qua trông khá dữ dằn. Đứng trước vóc dáng cao lớn của anh, Lạc Thập Giai phải ngẩng đầu, Lạc Thập Giai cũng không nhịn được lên tiếng hỏi, "Còn việc gì không? Chẳng phải đã nói không thiếu gì nhau rồi sao?"

"Làm sao liên lạc được với cô." Trầm Tuần vẫn cố chấp như cũ, "Để khi tôi quay về thành phố Thẩm Quyến còn tìm được cô."

"Tìm tôi làm cái gì?"

"Sửa xe."

Lạc Thập Giai ngẩng đầu: "Rốt cuộc là anh muốn sửa xe cho tôi, hay là hỏi làm sao có thể liên lạc được với tôi."

Trầm Tuần từ trên cao nhìn xuống cô, ánh mắt nặng nề.

Lạc Thập Giai bị anh nhìn có chút đau xót, nắm chặt card visit trong tay, một lát sau mới phản ứng lại được. Cô bước một bước về phía trước, tùy tiện lấy xấp card trong túi ra, rút ra một tấm nhét vào trong túi áo Trầm Tuần, giả vờ thoải mái mà nói: "Cũng phải, mặc kệ anh tìm lý do gì, dù sao cũng là bạn học cũ, em cũng nên đưa số điện thoại của mình cho anh."

Trầm Tuần lạnh lùng liếc nhìn cô, chẳng thèm nói gì, bước đi một nước cũng không quay đầu lại.

Lạc Thập Giai nhìn bóng lưng anh rời đi, chẳng biết tại sao, trong lòng cũng thắt lại.

**

Trước đây Lạc Thập Giai cũng từng đến Nam Kinh, lúc đó cô vẫn còn là học sinh, cùng Trình Trì đi dạo tất cả các địa điểm nổi tiếng như lăng Trung Sơn, miếu phu tử, sông Tần hoài… Khi đó còn nghèo, cũng không có nhiều trò tiêu khiển để lựa chọn, nhưng cô và Trình Trì còn trẻ, đi đến đâu cũng cảm thấy nơi ấy chẳng khác nào là thiên đường.

Nói đi nói lại vẫn thấy lạ, ở cùng với nhau đã nhiều năm, thế mà Lạc Thập Giai và Trình Trì hầu như chẳng khi nào cãi nhau, có lẽ cũng vì nguyên nhân này, mới khiến cho Lạc Thập Giai cảm thấy mình lựa chọn anh là chính xác.

Đoạn đường này bỗng gặp phải Trầm Tuần khiến tâm tình của Lạc Thập Giai thực sự không tốt. Ngồi ăn cơm chiều ở một tiệm cơm gần đấy, gọi một xâu thịt nướng, một dĩa mì xào, và thêm một chai bia, như vậy coi như qua một bữa cơm.

Chàng thanh niên ngồi bàn bên cạnh đang vui vẻ uống rượu, nói chuyện rôm rả bằng giọng điệu địa phương, nghe kỹ chẳng phải giọng Nam Kinh. Có lẽ là công nhân đến làm thuê ở thành phố này, ăn mặc kỳ quái, ánh mắt nhìn người khác cũng không phải đơn thuần.

Không biết bọn họ nói điều gì. Đột nhiên một người đàn ông từ bàn khác bước lại gần, chẳng thèm chào hỏi gì, cứ thể ngồi xuống trước mặt Lạc Thập Giai. Người vừa tới mặc chiếc áo khoác cowboy, trên cổ đeo một vòng trang sức vàng bình thường, tướng mạo không thể xếp vào hạng tầm trung, khi cười lên còn toát ra vẻ hèn mọn.

Hắn ta cầm chai bia Kim Lăng trên tay, đổ ra trước mặt Lạc Thập Giai, "Người đẹp, có một mình à?"

Lạc Thập Giai lẳng lặng uống bia của mình, không thèm để ý đến hắn.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!