Trường An nóng rần, tóc bết mồ hôi, môi khô gần như nứt ra, Lạc Thập Giai lấy khăn ướt chấm lên môi cho cô, rồi nhúng khăn vào trong nước lạnh rồi vắt khô đắp lên hạ nhiệt cho cô.
Nói thật Lạc Thập Giai cũng không phải dạng con gái dịu dàng cẩn trọng thế này, chẳng qua những việc cô đang làm chỉ là những kiến thức thông thường trong cuộc sống, cô cũng không biết chăm sóc người bệnh như thế nào, chỉ làm theo bản năng mà thôi.
Trường An luôn miệng nói mê sảng, thấp giọng nỉ non điều gì đó, Lạc Thập Giai cũng không nghe rõ. Lạc Thập Giai đi đổi nước khác, có lẽ tiếng nước chảy đánh thức Trường An, cô ta mơ mơ màng màng mở mắt, tuy rằng suy yếu nhưng chỉ hơi mơ hồ mà thôi, cô mở mắt, nhìn thấy Lạc Thập Giai, ánh mắt nhanh chóng trở nên xa lạ và sợ hãi.
Lạc Thập Giai đưa tay đẩy cô, ý bảo cô nằm im, rồi rót một chén nước đưa tới: "Uống nước đi."
Sắc mặt Trường An trắng bệch, vẫn giằng co không đón lấy ly nước Lạc Thập Giai đưa tới, cũng chẳng buồn nhúc nhích.
"Hàn Đông nói cô cần uống thuốc hạ sốt, bằng không bệnh tình sẽ nghiêm trọng hơn."
Trong ánh mắt của Trường An từ đầu đến cuối đều mang theo vẻ phòng bị, cô há mồm muốn nói nhưng chỉ thốt ra hơi, thanh âm ú ớ không phát thành lời, chẳng thể thốt ra được một câu hoàn chỉnh, Lạc Thập Giai xua tay, bình tĩnh dặn dò: "Không cần lên tiếng, uống thuốc xong rồi ngủ tiếp nhé."
Cô đưa thuốc cho Trường An, Trường An nửa ngờ nửa tin.
Lạc Thập Giai biết Trường An đang sợ điều gì, cô lạnh lùng nhìn, ánh mắt vẫn kiêu căng như trước: "Yên tâm, chẳng phải thuốc độc đâu." – Lạc Thập giai châm chọc cười: "Tôi sẽ không nhân cơ hội không có ai ở đây để giết chết cô đâu, tuy rằng thật lòng mà nói, tôi rất muốn làm vậy."
"Tôi… không có ý đó…" – Thân thể Trường An suy yếu tiếng nói khàn khàn, cô nhìn thoáng qua hộp thuốc Lạc Thập Giai đặt ở đầu giường, cắn môi nói: "Tôi không uống được thuốc kháng sinh, tôi bị dị ứng."
Lạc Thập Giai mím môi, thả mấy viên thuốc xuống đầu giường, lấy nước đưa cho cô: "Vậy thì uống nước nhé."
Lạc Thập Giai đi lấy áo khoác của mình, Trường An thấy cô định đi, vội hỏi: "Đi đâu vậy?"
"Mua thuốc hạ sốt cho cô, giờ cô thế này sẽ nguy hiểm lắm, lại dễ lây cho người khác." – Nói xong liền bước ra đóng cửa phòng lại.
Nhìn theo bóng lưng Lạc Thập Giai dần biến mất, Trường An trầm mặc hồi lâu, trong lòng cảm thấy khó hiểu.
***
Mí mắt nặng trịch, người khó chịu, cơ thể càng lúc càng mệt mỏi, Lạc Thập Giai cảm thấy đầu hơi choáng váng, trước mắt càng ngày mơ hồ không rõ. Lạc Thập Giai lần đầu tiên tới cao nguyên, sức đề kháng của cô thế này đã được xem là rất tốt, mấy ngày qua đều không có phản ứng nghiêm trọng nào với khí hậu cao nguyên này. Nhưng sau mấy ngày qua bôn ba mệt mỏi, hơn nữa ban đêm không ngủ ngon giấc, thân thể mệt nhọc cực độ, cơ thể dần dần cũng cảm thấy mệt mỏi rã rời.
May là bệnh trạng không quá nghiêm trọng, uống chút thuốc là đỡ hơn nhiều.
Lạc Thập Giai không có thói quen than thở, cũng sẽ không tỏ ra yếu đuối. Ngược lại không phải là cô có thể chịu được cực khổ, đối với cô mà nói, than thở, tỏ ra yếu đuối cũng không thể giảm bớt thống khổ, vậy cần gì phải làm cho người khác lo lắng? Phải thừa nhận rằng, cá tính cô như vậy quả thực rất không tốt. Thích cậy mạnh chưa bao giờ là thói quen tốt nhưng dù sao thói quen vẫn là thói quen, một khi hình thành khó có thể thay đổi.
Năm đó Loan Phượng mang thai hơn năm tháng, Lạc Đông Hải đột nhiên nói muốn đi Ninh Hạ làm công nhân khai thác mỏ, Loan Phượng mặc dù không muốn nhưng bà không ngăn cản được, sau đó, ông không bao giờ quay trở về nữa. Lạc Thập Giai hồi còn bé lại yếu ớt hay bệnh, Loan Phượng lại thiếu tiền, bất đắc dĩ bước lên con đường kia, nhiều năm như vậy, muốn nói không hận bà là điều không thể.
Khi đó Lạc Thập Giai vừa được châm cứu và cho uống xong, cô thấy đau và đắng đến rơi nước mắt, trẻ con nào biết che giấu, có gì vui buồn đều biểu lộ hết lê mặt. Nhưng lúc như vậy, Loan Phượng sẽ không nhịn được, luôn đánh cô, cũng không tiếc lời mắng chửi, uy hiếp đòi vứt cô đi. Người nhà của Lạc Thập Giai chẳng còn ai nữa, sau khi bà chết chỉ còn mỗi cô và Loan Phượng sống nương tựa lẫn nhau. Nếu Loan Phượng không cần cô nữa, vậy cô phải đi về đâu?
Kỳ thực nhiều năm như vậy, Lạc Thập Giai chưa từng hận Loan Phượng, nghĩ kỹ một chút, cuộc đời của Loan Phương cũng là những chuỗi ngày đầy bi kịch, mà bi kịch của bà chẳng phải do Lạc Thập Giai mang đến sao? Nếu không có Loan Phượng thì cô làm sao có thể trở thành một cô bé kiên cường như thế. Dùng đôi vai gầy yếu chống lại Diêm Hàm, mưu cầu sinh tồn từ trong nguy hiểm, bảo vệ bản thân.
Chỉ là đôi khi, kiên cường quá thực sự sẽ khiến cõi lòng thấy chua xót.
Lạc Thập Giai vừa bước ra khỏi cửa đã nhìn thấy ở ngoài sân phía Bắc cách đó không xa, mọi người đang cố sức đốn cái cây bị đỗ ngã kia. Có rất nhiều người đến giúp, Lạc Thập Giai không tìm được Trầm Tuần và Hàn Đông. Cô liếc mắt nhìn hai lần, cuối cùng vẫn đi về phía ngược lại. Chẳng qua bước ra ngoài mua mấy viên thuốc, chắc sẽ không mất quá nhiều thời gian, lúc đó cô nghĩ như vậy.
Tuyết đã ngừng rơi nhưng tuyết đọng bên ngoài vẫn khá dầy, mỗi bước đi, chân lún sâu vào trong tuyết, Lạc Thập Giai chỉ mang theo một đôi giày leo núi, mặc dù ống giày quấn chặt mắt cá chân nhưng vẫn có thể cảm giác được bàn chân lạnh lẽo. Càng đi càng không còn cảm giác.
Mới bước đi chưa được bao xa đã nghe có tiếng người gọi lại.
"Thập Giai!"
Một bóng người thở hổn hển chạy loạng choạng đến cạnh Lạc Thập Giai. Người đến gần, Lạc Thập Giai mới nhìn rõ là Quản Tiêu Tiêu.
"Cô đi đâu vậy?" – Quản Tiêu Tiêu hỏi.
"Đi mua thuốc hạ sốt."
"Cùng đi nhé!"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!