Chương 28: (Vô Đề)

Lạc Thập Giai vẫn đưa mắt nhìn thẳng vào đôi mắt của Trầm Tuần, cảm thấy đôi mắt đen rõ ràng ấy vừa xa lạ lại vừa quen thuộc.

Hóa ra bọn họ thực sự đã bỏ lỡ nhau nhiều năm như vậy, thật kỳ lạ, sống trong cùng một thành phố thế nhưng chưa từng chạm mặt nhau, bước chân ra khỏi Thâm Quyến, Trung Quốc rộng lớn như vậy mà bọ họ lại gặp lại ở trên đường.

Nếu thật sự đã định trước xa nhau phải xa nhau, cớ sao ông trời lại cho bọn họ gặp lại nhau, có ý gì đây?

Năm đó, lúc Trầm Tuần bị đuổi học, Lạc Thập Giai bối rối hoang mang, đầu óc quay cuồng ngơ ngẩn chẳng khác nào cái xác không hồn, cô liều mạng chỉ mong giữ lại tiền đồ cho anh, thế nhưng, hóa ra anh chưa từng xem trọng những thứ này, vậy những gì cô đã làm, chẳng phải đã đổ sông đổ bể rồi sao?

Cô cũng từng đi tìm Trầm Tuần, thế nhưng ngay khi cô khó chịu nhất cũng không cam lòng nhất, thì tất cả đã quá muộn, bạn cùng phòng của anh nói với cô rằng: "Trầm Tuần đã dọn ra ngoài sống, bạn gái của anh mang thai, hai người họ kết hôn rồi."

Bước qua nhiều tiếc nuối, cô mang tâm trạng hoang mang sợ hãi bước đến tương lai, nếu như có thể, cô muốn quay trở về, nhưng đây là chuyện hoàn toàn không thể, cho nên vẫn cố tỏ ra đần độn tiếp tục bước về phía trước.

Xém chút nữa thì cô đã kết hôn cùng Trình Trì, anh kết thúc cuộc hôn nhân với Chu Tư Viện. Cuộc sống của hai người họ ở Thâm Quyến cũng không thể xem là tốt.

Nếu như bọn họ đều gặp được người tốt, cả đời này cứ yên ổn trôi qua như vậy, phải chăng khi gặp nhau cũng không còn rung động?

Lạc Thập Giai nghĩ như vậy, cảm thấy có vài phần may mắn.

Trầm Tuần nặng nề thở ra một hơi, lướt qua người Lạc Thập Giai nằm xuống, anh đưa lưng về phía Lạc Thập Giai. Lạc Thập Giai lắng nghe tiếng hít thở vang lên ở bên cạnh, cũng trở mình, hai người cứ như vậy đưa lưng về nhau, không ai nhìn thấy vẻ mặt của người kia.

Khi chuyện hỏa hoạn còn đang sôi sục thì mối quan hệ giữaTrầm Tuần và Lạc Thập Giai cũng dấy lên nhiều lời đồn đãi không hay. Bởi vì giáo viên chủ nhiệm không trực tiếp nhắc đến những tin đồn vô căn cứ này với Lạc Thập Giai, Trầm Tuần trở thành trung tâm của cơn lốc, bị giáo viên phát thông báo về gia đình. Mẹ Trầm Tuần nghe nói con trai là kẻ tình nghi phóng hỏa, không kịp nói tiếng nào đã ngã lăn ra xỉu. Đến đêm, khi mẹ Trầm Tuần tỉnh lại vội gọi anh về nhà, Trầm Tuần không thể không nghe theo.

Trước khi đi, anh hẹn gặp Quản Tiêu Tiêu, anh sợ cô ta lại tiếp tục gây sự với Lạc Thập Giai. Ra khỏi trường học, anh lo lắng mình không thể che chở được cho cô.

Quản Tiêu Tiêu đến nơi hẹn đúng giờ, nhưng trên mặt từ đầu đến cuối đều nở nụ cười hả hê: "Nghe nói giáo viên chủ nhiệm đã cho gọi anh lên, anh nhảy vào phòng ký túc xá của tụi này? Anh nói xem, sao anh lại xui như vậy chứ? Chẳng có lấy một người đứng ra làm chứng thì làm sao có ai chịu tin."

"Không liên quan tới cô."

"Trầm Tuần, mấy ngày nữa thầy chủ nhiệm cũng sẽ gọi tôi lên hỏi sự việc hôm đó, nếu như thầy giáo hỏi tôi rằng, tại sao Trầm Tuần lại có mặt trong phòng ngủ của tụi này, anh đoán xem tôi sẽ trả lời như thế nào?" – Quản Tiêu Tiêu tỏ ra thách thức: "Nếu như tôi nói với thầy giáo chủ nhiệm rằng, anh thường xuyên đến phòng ký túc xá hẹn hò với Lạc Thập Giai, đã bị chúng tôi lên tiếng nhắc nhở nhiều lần rồi, thì giáo viên chủ nhiệm sẽ nghĩ sao?"

Trầm Tuần chán ghét thâm ý khác của cô ta, chán ghét cái vẻ úp úp mở mở pha lẫn uy hiếp của cô ta: "Chỉ cần cô không làm phiền cô ấy, cô muốn nói sao cũng được."

Trầm Tuần đã nói đến nước này, không cần tiếp tục dây dưa nữa. Anh xoay người định đi, Quản Tiêu Tiêu đột nhiên nhào lên ôm lấy anh: "Vì sao cứ phải là Lạc Thập Giai? Cô ta có điểm nào tốt? Chỉ cần anh đồng ý bỏ cô ta, em đồng ý đứng ra làm chứng cho anh."

"Không cần, những gì tôi nói đều là sự thực, cảnh sát sớm muộn gì cũng điều tra ra." – Anh ra sức thoát khỏi sự kiềm chế của cô, cô lại cố níu lấy, Trầm Tuần chán ghét đẩy ra, do không cẩn thận dùng lực quá mạnh, Quản Tiêu Tiêu bị anh đẩy ra, chân hơi lảo đảo đứng không vững, ngã đụng phải ghế đá bên đường.

Môi bị đập mạnh, rách ra, rướm máo, Quản Tiêu Tiêu lau vết máu ở khóe miệng, nhìn về phía Trầm Tuần, trong ánh mắt đều là căm phẫn.

Thanh âm của Trầm Tuần thoáng trầm thấp, có thật nhiều xúc động và bất đắc dĩ: "Anh không hề động tay đánh Quản Tiêu Tiêu, anh chỉ không cẩn thận đẩy ngã cô ấy, chuyện ngoài ý muốn mà thôi."

Trầm Tuần cảm thấy vừa bực mình vừa buồn cười, Lạc Thập Giai lại có thể tin vào lời của Quản Tiêu Tiêu, tin rằng anh đánh nhau thành thói, thậm chí có thể vung tay với bất cứ chuyện gì chướng mắt.

Trầm Tuần bất đắc dĩ thở dài một hơi, khẽ quay lại hỏi: "Lạc Thập Giai, trong lòng em, rốt cuộc anh là hạng người gì?"

Lạc Thập Giai nín thở, trong đầu lóe lên rất nhiều chuyện năm đó. Hiện giờ hồi tưởng lại, những quyết định và hành động của cô đều rất cực đoan và tùy tiện theo thói quen, thậm chí có vài chuyện không thể tự cho là đúng.

Về trận hỏa hoạn đó, những lời cô và Trầm Tuần nói đều là sự thật, chỉ cần cảnh sát tiếp tục điều tra, chắc chắn sẽ tìm ra chân tướng, Trầm Tuần đi đánh Quản Tiêu Tiêu? Anh đánh Quản Tiêu Tiêu làm gì? Chỉ một mình cô ta cố ý vu cáo thì có thể trở thành sự thật sao? Nghĩ kỹ lại, uy hiếp của Quản Tiêu Tiêu đối với cô đầy sơ hở, đa phần đều là nói lẫy, chính bản thân cô ta cũng lo lắng không yên. Nhưng Lạc Thập Giai lại cứ tin vào.

Vì sao cô lại tin tưởng?

Mũi Lạc Thập Giai chua xót, vì từ đó bọn họ xa nhau chín năm, từ nay về sau không khống chế được cuộc sống của mình.

Trầm Tuần hỏi cô, trong lòng cô, anh là hạng người thế nào? Cô không có lời nào để nói.

Trầm Tuần đối với cô mà nói, hễ quá quan tâm sẽ sinh rối loạn, chỉ cần anh xảy ra chuyện là sẽ khiến cô đánh mất lý trí.

Những lời này, Lạc Thập Giai không thể thốt ra thành lời mà có nói Trầm Tuần cũng sẽ không hiểu.

***

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!