Trầm Tuần chạy trên con đường men theo hồ Thanh Hải, cư dân trong thôn xóm nhỏ vây quanh hồ Thanh Hải đông đúc, nếu như Lạc Thập Giai không rời khỏi trấn Tây Hải, thì chỉ có thể quay lại đây tìm chỗ nghỉ chân.
Bão tuyết ngăn cản rất nhiều tốp du lịch ba lô và nhóm xe đạp ba lô đang chuẩn bị lên đường, đêm nay, nhà nghỉ đặc biệt hút khách, Trầm Tuần hỏi thăm liên tiếp vài ba nhà nghỉ, khách sạn… tất cả đều kín phòng.
Bão tuyết ở vùng cao nguyên rất đáng sợ, Trầm Tuần mặc áo gió thế nhưng vẫn cảm nhận được cơn gió rét thấu xương xuyên vào trong cổ áo. Mỗi lần xuống xe hỏi thăm, gió lạnh đều quất vào mặt anh, đông cứng từng thớ thịt, đau buốt.
Càng lạnh càng cảm thấy thiếu dưỡng khí, hoàn cảnh cao nguyên luôn ác nghiệt như vậy, nhưng các cư dân của vùng đất này tựa hồ đã quá quen thuộc, gò má họ đều ửng đỏ rất đặc trưng của người dân cao nguyên, hòa với hoàn cảnh tự nhiên như vậy càng làm tăng thêm sức mạnh đầy sức sống.
Khi Trầm Tuần bước vào một căn nhà nghỉ nhỏ, quầy reception phía trước được làm bằng gỗ, lớp sơn trên đó đã bị bào mòn, bong tróc gần hết, bà chủ đang cúi đầu trên quầy reception ghi chép sổ sách. Thấy Trầm Tuần bước vào, cũng chẳng thèm ngước đầu lên nhìn, lên tiếng nói: "Hết phòng."
Trầm Tuần nhìn xung quanh, vẫn cố hỏi thăm: "Xin hỏi, hôm nay có cô gái tóc ngắn nào đến đặt phòng không? Cô ấy lái chiếc xe màu đỏ, cao chừng 1m65?"
Bà chủ có búi tóc bóng loáng, mặc bộ áo màu lam. Tuy rằng mặt mày vẫn mang nét đặt thù của người dân cao nguyên nhưng trang phục đã bị lai Hán, chỉ có lỗ tai còn đeo vòng tai đặc trưng của người dân tộc.
Bà buông bút, đưa mắt nghi ngờ nhìn Trầm Tuần: "Hôm nay chỉ có mấy ông vào đặt phòng, đầy rồi, không có cô gái nào cả." – Bà chủ từ đầu đến cuối đều đề phòng nhìn Trầm Tuần – "Cậu là cảnh sát hả? Hỏi thăm con gái nhà người ta làm gì?"
Trầm Tuần vừa nghe đã biết chẳng có kết quả gì, cũng lười giải thích, nói vài ba câu cảm ơn rồi chuẩn bị rời đi. Suốt cả ngày hôm nay đều là những câu đối thoại như vậy, Trầm Tuần chỉ cảm thấy tâm tình càng ngày càng trầm trọng.
Từ nhà nghỉ bước ra, tuyết càng rơi càng lớn, phủ kín khắp vùng, quang cảnh lúc này chỉ còn một màu trắng toát, bụi cây ven đường cũng bị tuyết trắng bao phủ, bất kể là thảo nguyên hay núi cao, chỉ còn lại những đường viền nhợt nhạt, Trầm Tuần thở dài một hơi, tuyết lớn như vậy, lại không tìm được, xe của anh cũng không thể cứ chạy lòng vòng bên ngoài thế này, quá nguy hiểm.
Trở lại trong xe, nhìn con đường mờ khuất, như có như không, khó nhìn rõ đường đi, trong lòng miên man, chẳng lẽ cứ như vậy bỏ lỡ sao?
Anh đề máy xe chuẩn bị rời đi. Tìm cả ngày, Trầm Tuần cũng không chú ý điện thoại di động của mình, giờ mở lên mới biết có mấy cuộc gọi nhỡ, đều là số của Hàn Đông, nghĩ một chút vẫn nên gọi điện thoại về cho anh ta.
Hàn Đông bắt máy liền hỏi: "Cậu đang ở đâu? Bão tuyết lớn như vậy, sao cậu còn chưa quay về?"
Trầm Tuần nhìn ngoài cửa sổ, trầm mặc không nói.
"Không tìm được cô ấy phải không? Đương nhiên tìm không được rồi." – Hàn Đông cố nén cười: "Nhanh trở về đi, bão tuyết quá lớn, đường núi bị phong tỏa rồi, luật sư Lạc đã trở về."
…
Khi Trầm Tuần xuống xe, cảm thấy tay mình như đông cứng, lúc đi quá vội vàng chẳng nhớ đến chuyện lấy bao tay. Anh nhìn thoáng qua chỗ đậu xe, mới phát hiện xe của Lạc Thập Giai đã đậu ở ngoài ven đường.
Vừa vui mừng vừa tức giận, Trầm Tuần cơ hồ không hề nghĩ ngợi liền vọt vào trong nhà nghỉ.
Anh đang định đi lên lầu hai, chân mới bước lên hai bậc cầu thang, vừa hay Hàn Đông và Trường An đang định bước xuống, sắc mặt Trầm Tuần lạnh lùng nghiêm nghị, nhìn hai người họ, vừa định lên tiếng hỏi thì thấy bóng Lạc Thập Giai bình thản bước theo phía sau, cũng đang định đi xuống.
"Về rồi à!" – Hàn Đông thấy Trầm Tuần không có biểu tình gì, lại bắt đầu thao thao bất tuyệt những lời nói đã nhắc đi nhắc lại cả chục lần: "Trời đổ tuyết lớn, đường núi đã phong tỏa rồi, hôm nay luật sư Lạc không thể lên đường được, người quay về cũng rất nhiều, phòng chật kín rồi, tôi đã chuyển phòng của cậu sang cho luật sư Lạc, tôi cũng chuyển hành lý của cậu sang phòng tôi rồi, tối nay cậu ngủ cùng tôi."
Trầm Tuần từ đầu đến cuối không nói gì, Hàn Đông vẫn thao thao bất tuyệt, nhưng hình như Trầm Tuần chẳng nghe lọt chữ nào, anh chỉ lẳng lặng nhìn Lạc Thập Giai đứng ở sau cùng.
Nét mặt cô thờ ơ, nghiêng người đứng sau lưng Hàn Đông, vóc người Hàn Đông to lớn, che hơn nửa người cô, tay cô đang vịn trên lan can, ánh mắt nhìn sang hướng khác.
"Đứng đây làm gì?" – Hàn Đông nói: "Tìm một tiệm cơm ăn, tôi đi hỏi bà chủ nhà trọ rồi, quanh đây có tiệm bán lẩu dê, ăn lẩu vào thời tiết này chuẩn không cần chỉnh."
Trầm Tuần lại liếc mắt nhìn Lạc Thập Giai, rồi nhìn chỗ khác. Dù anh chẳng nói gì, thế nhưng mọi người đều cảm nhận được cơn giận của anh.
Hồ Thanh Hải chỉ có các quán ăn trong khu vực trung tâm, tương đối đắt, nhưng mọi thứ đều rất đầy đủ, vả lại thức ăn rất nhiều; Hàn Đông nhìn đồ ăn được bày trong tiệm, trong phương diện sinh hoạt ăn uống thì Hàn Đông chẳng khác nào người anh cả, luôn chiếu cố mọi người, anh quay đầu lại hỏi: "Thịt dê, bò Tây Tạng… cần gì có nấy, mọi người muốn ăn gì?"
"Muốn uống rượu đế không?" – Hàn Đông lại hỏi Lạc Thập Giai và Trường An: "Hay là muốn ăn sữa chua và sữa? Cái nào cũng rất ngon."
"Món chính là mì miếng[1]?" – Hàn Đông là người đầu tiên Lạc Thập Giai: "Trầm Tuần nói cô không thích ăn mì, có ăn được mì miếng không?"
[1] Thenthuk: mì miếng, một thực đơn phổ biến của người Tây Tạng.
"Tôi…" – Lạc Thập Giai mím môi mỉm cười, đang chuẩn bị trả lời Hàn Đông, đã bị Trầm Tuần đột nhiên lên tiếng cắt đứt: "Không cần gọi cho cô ấy." – Trầm Tuần lui về phía sau một chút, cũng không liếc mắt sang nhìn Lạc Thập Giai ngồi đối diện, chỉ lạnh lùng nói: "Để cô ấy tự đi mua."
Hàn Đông cau mày, nhịn không được chỉ trích Trầm Tuần: "Cậu tưởng cô ấy là Manh Manh? Hễ nổi giận là không cho cô ấy ăn cơm à?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!