Lạc Thập Giai bị nhốt trong toilet rất lâu, hít phải nhiều khói độc, đêm đó, khi cô được đưa vào bệnh viện thì bắt đầu phát sốt, bác sĩ chẩn đoán nói rằng do cô hít vào nhiều khói độc dẫn đến viêm phổi cấp tính, sợ rằng sẽ để lại di chứng về sau, Lạc Thập Giai phải nhập viện theo dõi một thời gian.
Khi cô đang còn trong bệnh viện, nhà trường bắt đầu phối hợp cảnh sát tiến hành cuộc điều tra nghiêm ngặt, sau đó đưa ra nguyên nhân xảy ra hỏa hoạn là do bất cẩn khi nấu cơm, mà Lạc Thập Giai không ngờ Trầm Tuần lại bị cuốn vào sự việc lần này vì cô.
Ngay tại thời khắc hỗn loạn nhất, anh đã dùng chăn che kín Lạc Thập Giai chạy thoát khỏi ngọn lửa đang cháy hừng hực, trong ánh mắt ngạc nhiên của mọi người có mặt ở đấy, mà quan trọng nhất là họ chạy ra từ lầu ký túc xá nữa.
Chuyện Trầm Tuần đột ngột xuất hiện, mọi người ngoại trừ bất ngờ nghẹn họng mở to mắt ra nhìn thì chẳng còn phản ứng nào khác.
Có người đồn rằng Trầm Tuần dũng cảm nhảy vào lửa cứu người, cũng có người cho rằng Trầm Tuần chính là kẻ phóng hỏa, cũng có người lại đoán rằng hai người họ làm chuyện bậy bạ gì đó trong phòng dẫn đến hỏa hoạn… bao nhiêu phỏng đoán lần lượt được nêu ra, thế nhưng đương sự lại chẳng nói chẳng rằng, nhà trường cũng không đưa ra bất cứ lời giải thích nào.
Lạc Thập Giai ở bệnh viện dưỡng bệnh cũng hoàn toàn không biết những chuyện đang xảy ra ở trường, đương nhiên cũng không biết chuyện hỏa hoạn lần này đã tạo thành sự kiện lớn trong trường.
Những ngày nằm viện này, Lạc Thập Giai lại cảm thấy hạnh phúc, không cần đối mặt với những gương mặt lạnh lùng của đám bạn cùng phòng, cũng không cần phải cẩn thận mỗi khi hít thở, cũng không cần phải lo lắng sẽ có người đổ hết nước nóng của cô, càng không cần lo sẽ có người khóa cửa toilet nhốt cô ở bên trong…
Khi đó, ngày nào Trầm Tuần cũng vào bệnh viện thăm cô, còn ở lại chăm nom đến tận khuya, lúc đầu còn hỏi thời gian chăm nom, sau tận đến khi y tá sang nhắc nhở mới chịu đi về.
Khoảng thời gian đó có lẽ là khoảng lặng thanh thản nhất kể từ khi họ quen biết nhau, cũng là chút ký ức tốt đẹp nhất in trong ký ức suốt bao nhiêu năm qua của Lạc Thập Giai. Hai người cùng nhau nói chuyện phiếm, không nói thì thôi, hễ lên tiếng sẽ không ngừng lại được, bầu không khí thoải mái như vậy luôn khiến Lạc Thập Giai quên mất bản thân mình là ai, quên đi những đau khổ đã qua cũng quên đi sự đời phồn hoa hỗn tạp.
Khi đó dường như chẳng cần phải đụng tay vào việc gì, cô tựa người vào đầu giường, anh lẳng lặng thu dọn cọ rửa ba cái vật dụng lặt vặt trong phòng, chỉ cần lắng nghe âm thanh này, cô lại không kìm được lòng muốn đi về phía ấy…
Nếu như có thể mãi đi theo bóng lưng của anh như vậy suốt cuộc đời, cô hy vọng mình mãi luôn ốm yếu vô dụng, để anh che chở gió mưa cho cô, để cô được dựa vào bờ vai của anh, hưởng thụ cảm giác an ổn mà anh đã xây dựng riêng cho mình.
***
Chuyện hỏa hoạn gây ảnh hưởng nghiêm trọng, giáo viên chủ nhiệm cố gắng liên lạc với Loan Phượng – mẹ của Lạc Thập Giai, hy vọng bà đến Thâm Quyến một chuyến, thế nhưng liên lạc mãi vẫn không được, đành phải đến tìm Lạc Thập Giai.
Giáo viên chủ nhiệm là một chàng trai còn trẻ, anh ta bước vào trong phòng bệnh viên, kéo ghế ngồi xuống nhìn thẳng vào mắt Lạc Thập Giai, bầu không khí hơi xấu hổ. Trầm Tuần không có ở đây, Lạc Thập Giai đành phải tự đứng lên rót nước mời anh ta.
Giáo viên chủ nhiệm cũng áy náy, vội đứng lên ngăn Lạc Thập Giai, anh ta thấp giọng hỏi cô: "Em có thể liên lạc được với mẹ em không? Gọi bà ấy đến đây một chuyến, hoặc một người lớn nào đó đến cũng được."
"Mẹ em sang Mỹ rồi." – Lạc Thập Giai bình tĩnh trình bày. Lúc trước chú Chu có gọi điện thoại cho cô, nói sơ lượt lịch trình của Loan Phượng. Bản thân Loan Phượng đã chẳng hề nhớ đến mình có một cô con gái ruột này.
Giáo viên chủ nhiệm nhận lấy ly nước, Lạc Thập Giai lai rót một ly khác cho mình, cô trầm mặc uống, hồi lâu mới nói: "Nhà em chỉ có hai mẹ con, còn lại đều đã chết hết rồi."
Giáo viên chủ nhiệm không ngờ Lạc Thập Giai lại dùng giọng nói bình thản như vậy để nói về cảnh ngộ gia đình mình, nhất thời hơi bối rối, cảm giác như bản thân vừa chọc vào nỗi đau của người khác, anh ta nhẹ giọng nói: "Xin lỗi."
Lạc Thập Giai chỉ là cười cười, dường như chẳng hề để ý: "Không sao, đã quen rồi ạ."
Giáo viên chủ nhiệm nuốt nước miếng, lắp bắp hỏi: "Vậy… khi nào mẹ em về nước thì bảo bà liên hệ với tôi."
Lạc Thập Giai gật đầu.
Muốn Loan Phượng đến Thâm Quyến? Lạc Thập Giai đã đến Thâm Quyến học tập nhiều năm, thế nhưng bà chưa từng đến thăm, một lần này bà có thể đến sao?
Giáo viên chủ nhiệm thở dài một hơi, rồi bỏ đi, Lạc Thập Giai kì thực cũng lực bất tòng tâm.
Đêm hôm đó Lạc Thập Giai đợi đến tận khuya nhưng Trầm Tuần không đến, cô đành phải đứng lên đi đến phòng đun nước, đun một bình nước nóng, trên đường trở về phòng gặp phải y tá kiểm tra phòng, thấy một mình cô đi lấy nước về, vẻ mặt kinh ngạc hỏi: "Anh bạn trai hôm nay chưa lấy nước cho cô sao?" – không chờ Lạc Thập Giai trả lời, y tá kia còn nói: "Ngẫm lại, hình như hôm nay vẫn chưa đến."
Trái tim Lạc Thập Giai dường như bị thắt chặt lại, siết chặt bàn tay, cố trấn tĩnh bản thân, một lát sau mới nói: "Hôm nay anh ấy bận."
Hai ngày sau đó, Trầm Tuần cũng không đến. Tuy rằng Lạc Thập Giai chẳng nói gì nhưng trong lòng lại rất lo lắng.
Cô nằm lăn lộn trên giường, không sao nhắm mắt được, trằn trọc đến nửa đêm. Trong phòng bệnh chỉ có một mình cô, quá tĩnh lặng. Lạc Thập Giai cảm thấy có chút tịch mịch. Điện thoại di động đột ngột vang lên, cô cầm lên, liếc mắt nhìn qua số điện thoại hiện lên trên màn hình , một dãy số xa lạ, phía trước còn có mã vùng của quốc gia nào ấy.
"Thập Giai."
Trong điện thoại truyền đến thanh âm ma quỷ mà Lạc Thập Giai tuyệt đối không muốn nghe thấy, cô cảm thấy căng thẳng, đôi mày nhíu chặt lại, trong nháy mắt có ý muốn buông điện thoại xuống.
"Ông nhầm số rồi!" – Lạc Thập Giai vừa dứt lời, định tắt điện thoại.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!