Hàn Đông nhặt chiếc điện thoại bị Trầm Tuần ném xuống đất, màn hình bị nứt, những vết nứt chằng chịt như mạng nhện phủ kín trên mặt kính màn hình, chi chít những đường nứt mảnh mai, cắt nát khuôn mặt tươi cười hớn hở dễ thương được đặt làm hình nền.
"Trầm Tuần, cậu lại nổi điên gì nữa hả?" – Hàn Đông cau mày, nhẹ lau cái điện thoại – "Luật sư Lạc đã lên tiếng chào tạm biệt rồi mới đi, hơn nữa, có chuyện quan trọng phải quay về Thâm Quyến ngay, tôi không biết cô ấy làm việc ở văn phòng luật sư nào nhưng đâu phải không thể tìm được."
"Anh không hiểu." – Trầm Tuần nắm chặt tay lại, vẻ mặt phức tạp, chỉ nhỏ giọng nói một câu: "Cô ấy không giống những người khác, cô ấy là Lạc Thập Giai."
Một khi cô ấy đã lựa chọn rút lui thì sẽ dùng cách thức vô cùng cực đoan, ra đi rất dứt khoát, tuyệt đối không để anh tìm được, cũng không có cách gì tiếp cận được cô, chẳng khác nào năm đó.
Anh làm sao cũng chẳng tìm được, không ngờ cô lại dễ dàng nhận lời Trình Trì, khi tin hai người họ yêu nhau truyền đi khắp giảng đường, câu chuyện tình "cưa đổ hoa khôi học viện" của Trình Trì trở thành tin sốt dẻo luôn được các nam sinh trong ký túc xá bàn tán.
Còn anh thì sao? Anh đau đớn chẳng khác nào một con chó bị đẩy xuống nước, nhếch nhác bò lên bờ, người run cầm cập đưa mắt nhìn xung quanh, không làm sao tin được sự thật đang diễn ra, cũng không thể hiểu được nguyên nhân, thậm chí ngay cả bản thân anh cũng chẳng biết mình đã sai điều gì.
Sau sự việc năm đó, cô gái trong sinh mệnh cho dù anh không muốn cũng phải cứu ra ấy, đến phút cuối cùng vẫn là anh hận cô, thế nhưng, có ai nói cho anh biết vì sao lại hận? Đây là thói quen đã xâm nhập vào trong máu xương, không thay đổi được cũng không muốn thay đổi.
Ngày đó anh cũng không đến lớp điểm danh, thường thì đám bạn trong đội bóng rổ sẽ giúp anh nghe ngóng chút tin tức, một nam sinh học cùng lớp Lạc Thập Giai gọi điện thoại cho anh, nói là Lạc Thập Giai vẫn chưa đến lớp học, có thể là bị bệnh, bảo anh mau gọi điện hỏi thăm.
Anh cười nói: "Rỗi hơi à?" – rồi cúp điện thoại, ra bồn rửa mặt, vẫn đưa mắt nhìn sang gian phòng của Lạc Thập Giai theo thói quen. Sau đó… anh phát hiện có khói lan trong gian phòng trông rất bất thường, khi nhìn thấy cuộn giấy vệ sinh màu trắng bay phất phơ ở song cửa sổ…
Anh vội vàng rút điện thoại gọi cho cô, không ai nghe máy, gọi mấy cuộc đều không bắt máy, phòng ký túc xá bén lửa đã bắt đầu cháy, tòa lầu ký túc xá sẽ bị phong tỏa trong vòng năm phút nữa, một vài sinh viên không đi học đã tháo chạy ra ngoài, không ai dám bước chân vào trong cũng không cho phép ai chạy vào.
Trầm Tuần lấy tốc độ nhanh nhất lao xuống, suốt đoạn đường chỉ cảm thấy trái tim đang đập thình thịch, mạnh mẽ như muốn nhảy ra ngoài, từ trong chỗ tối tăm nhất, anh có một dự cảm không rõ.
Phòng ngủ của Lạc Thập Giai ở lầu ba, từ lầu hai trở lên đều không có lưới thép bảo vệ, Trầm Tuần chẳng chút do dự, cứ thế bám vào gạch và bệ cửa sổ trèo lên, tay không leo lên trên.
Làn khói càng lúc càng dầy đặc, khi Trầm Tuần xoay mình nhảy vào trong cửa sổ, khói nhiều đến mức không mở mắt ra được, anh va vào cây nha đam của cô bạn cùng phòng Lạc Thập Giai trồng trên lan can, chậu hoa rơi xuống ban công vỡ tan, đất văng ra, tiếng chậu vỡ vang lên cùng với tiếng nổ lách tách phát ra từ các vật dụng bị cháy khiến ai nghe thấy cũng phải giật mình.
Anh nín thở chạy vào toilet, Lạc Thập Giai yếu ớt đang dựa vào bồn toilet, ngọn lửa càng lúc càng lớn, không khí càng lúc càng loãng, nhiệt độ trong phòng càng lúc càng cao, Lạc Thập Giai thở yếu ớt ngã vào lòng anh, ánh mắt hoang mang, cánh tay buông thõng xuống nền đất.
Lạc Thập Giai gắng gượng mở mắt, giọng nói yếu ớt như tiếng nỉ non phát ra từ trong mộng: "Trầm Tuần… anh đến rồi… em cứ tưởng… sẽ không còn gặp anh nữa…"
…
Nếu đã định trước sẽ có duyên không phận, thì cớ sao ông trời lại để cho họ gặp lại nhau lần nữa?
Trầm Tuần không cam tâm, anh không buông tay được, dù thế nào cũng không thể buông tay.
Cầm chiếc điện thoại vỡ nát mà Hàn Đông đưa sang, anh trầm mặc nhét vào túi, nói: "Tôi đi tìm cô ấy."
Hàn Đông thấy anh cứ cắm đầu đi mà chẳng suy nghĩ gì, nhất thời cũng cuống lên: "Trầm Tuần, luật sư Lạc chỉ quay về Thâm Quyến thôi mà, tôi đã nói với cậu rồi, chuyện quan trọng nhất bây giờ là tìm được Trường Trì, nếu không có tiền bồi thường thì cậu sẽ phải ngồi tù, cậu bị sao vậy? Không phân biệt được chuyện nào quan trọng, chuyện nào nên làm trước hay sao?
Trầm Tuần chậm rãi quay đầu lại, không chút do dự, trầm giọng dặn dò: "Mọi người cứ chờ ở đây, tôi sẽ đi tìm cô ấy."
Một khi đã quyết định thì chuyện anh quyết mới là quan trọng nhất. Đối với anh mà nói, chuyện quan trọng nhất cho tới tận bây giờ chỉ có mình cô.
***
Trầm Tuần bấm khóa điều khiển xe, đang chuẩn bị lên xe, vừa nhấc chân đã sơ ý vấp phải cái thùng nước bên cạnh, anh cúi đầu, ngay lúc đó lại thấy người đàn ông được Hàn Đông sửa xe giúp hôm qua.
"Xin lỗi."
"Không sao, là tôi không để ý." – Người đàn ông kia vốn đang lau xe, chiếc xe anh ta đậu phía sau chiếc Jeep của Trầm Tuần, lúc này nước trong thùng bị sánh ra ngoài, chỉ còn lưng chừng thùng.
Anh định bước đi thì phía bên kia chiếc xe Jeep lại còn một người nữa bước ra, mà người này Trầm Tuần rất quen thuộc – Quản Tiêu Tiêu.
"Trầm Tuần."
Cô gọi tên anh, anh không lên tiếng đáp lại, cũng không để ý đến. Trầm Tuần chẳng hề vui vẻ trò chuyện, cũng chẳng có hứng thú trò chuyện với cô ta. Kỳ thực, hai người họ cũng chẳng phải bạn học thông thường gì. Nếu nói anh có chút cảm kích với cô ta thì có lẽ là cảm ơn, bởi vì nhờ cô ta mà Trầm Tuần mới có được một chút ảnh hưởng đến Lạc Thập Giai.
Năm 2005, điện thoại di động dần phổ biến trong giới sinh viên, Trầm Tuần biết Lạc Thập Giai có dùng điện thoại, nhưng làm sao có được số của cô. Cô quá mức lạnh lùng với mọi người, hầu như chẳng quen thân với bất cứ ai. Ngay lúc anh chẳng có chút đầu mối nào thì Quản Tiêu Tiêu xuất hiện. Cô là bạn cùng phòng của Lạc Thập Giai, cũng là người bạn duy nhất trong trường đại học của Lạc Thập Giai.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!