Chương 24: (Vô Đề)

"Tôi chẳng hy vọng cô sẽ tha thứ cho tôi, tôi chỉ muốn nói tiếng xin lỗi với cô thôi, như vậy cũng đủ rồi." Viền mắt Quản Tiêu Tiêu hồng hồng, vẻ áy náy trên mặt cô ta chẳng phải làm bộ làm tịch. Nhiều năm qua đi, cô vẫn luôn canh cánh trong lòng, không làm sao quên được chuyện ấy.

Cô nhìn thẳng vào mắt Lạc Thập Giai, một lúc lâu sau mới ngập ngừng lên tiếng, "Thập Giai, kỳ thực tôi vẫn luôn cảm thấy cô là một cô gái hiền lành."

"Người hiền lành hầu như chẳng có được kết cuộc tốt." Lạc Thập Giai cười, nụ cười bất đắc dĩ, "Quản Tiêu Tiêu, đến tận bây giờ tôi cũng chưa từng muốn mình là người thiện lương."

Nếu như không có đoạn thời gian gút mắt ấy, có lẽ Lạc Thập Giai sẽ cùng với Trầm Tuần, sau khi tốt nghiệp sẽ gả cho anh, làm vợ anh, sinh con dưỡng cái cho anh, cứ như thế thẳng đến cuối đời. Con người luôn cho rằng bản thân có thể nắm chặt cuộc sống của mình trong lòng bàn tay, thế nhưng cuộc đời lại có nhiều ngã rẽ và nhiều điều ngoài ý muốn xảy ra, cũng giống như khi ta cưỡi ngựa, một khi vung tay sẽ không thể quay đầu lại.

Lạc Thập Giai cảm thấy ngay cả hơi thở cũng toát ra hơi thở buồn bực, nhẹ thở ra một hơi nói, "Tôi đi đây, bảo trọng."

Lạc Thập Giai mới vừa đi ra hai bước, phía sau truyền đến thanh âm của Quản Tiêu Tiêu.

"Khi đó, tôi không ngờ cô lại đưa ra quyết định dứt khoát và thẳng thắn như vậy, bởi vì lúc đó tôi rất giận cho nên mới nói những lời đó với cô." Quản Tiêu Tiêu hơi nghẹn ngào: "Kỳ thực năm đó… Trầm Tuần không có đánh tôi."

Lạc Thập Giai dừng bước, bàn tay nắm chặt, hồi lâu mới nói, "Đã không còn quan trọng nữa, chuyện đã qua rồi."

"Hôm tốt nghiệp, tôi có gọi điện thoại cho cô, cô không có đến, vốn dĩ tôi muốn nói rõ chân tướng sự việc cho cô biết, những lời này tôi đã cất giấu trong lòng rất lâu rồi." Quản Tiêu Tiêu thấy Lạc Thập Giai đi xa, trách móc nói: "Trầm Tuần, anh ấy thật lòng yêu cô."

"Tôi biết." Lạc Thập Giai nhăn mày, dáng vẻ thờ ơ chẳng để ý đến điều gì.

Cô vẫn biết, thế nhưng biết thì đã sao? số phận vẫn kéo bọn họ đi xa.

Buổi tối bọn họ quay về thị trấn tây hải nghỉ ngơi, mọi người đều bôn ba một ngày đêm, mệt mỏi rã rời, sau khi ăn xong liền quay về phòng của mình. Đêm nay, ai nấy đều có tâm sự riêng trong lòng, cao nguyên thanh hải cất giấu nhiều điều bí ẩn dần chìm vào giấc ngủ.

Bảy giờ sáng hôm sau, Trầm Tuần đang ngủ say đột nhiên tỉnh giấc, rời giường bước ra lang cang định làm điếu thuốc, anh đứng ở bậc thềm cửa, liếc nhìn về phía xe Lạc Thập Giai theo thói quen, thế nhưng đưa mắt nhìn một lượt chẳng thấy chiếc Mazda cx5 của Lạc Thập Giai đậu ở tại chỗ tối đêm qua.

Tay Trầm Tuần đang cầm điếu thuốc chợt khựng lại. đáy lòng trầm xuống.

Anh hoảng hốt đánh rơi điếu thuốc, bước nhanh chân vào trong nhà nghỉ, vẫn chưa bước vào đến nơi thì thấy Hàn Đông đang đi tới, trông thấy vẻ mặt hoảng hốt của Trầm Tuần. Hàn Đông bước nhanh đến ngăn cản, hỏi, "Không ăn sáng hả?"

Vẻ mặt Trầm Tuần nghiêm nghị nắm chặt Hàn Đông, "Cô ấy có ở trong phòng không?"

"Ai?" Hàn Đông bị hỏi bất ngờ, ngơ ngác chẳng hiểu điều gì, một lát sau mới kịp định thần, "Cậu đang nói luật sư Lạc? Cô ấy đã đi rồi."

"Đi rồi?"

Hàn Đông vô cùng kinh ngạc khi nhìn thấy vẻ mặt như muốn an tươi nuốt sống người khác của Trầm Tuần, "Chẳng phải cô ấy đã nói với chúng ta rồi sao? Sáng nay khi tôi mới vừa dậy, đã trông thấy cô ấy đi ra khỏi phòng. Cô ấy bảo có chuyện gấp phải đi, không muốn đánh thức cậu. Đúng rồi." Hàn Đông lôi hai cọc tiền mới cáu từ trong túi ra đưa cho Trầm Tuần: "Cô ấy đưa cho tôi ít tiền, tôi đã nói không cần, nhưng cô ấy một mực nhét vào tay tôi, nói là trả lại cho cậu."

"Hôm nay chắc mưa to đấy, e rằng đường chẳng dễ đi đâu." Hàn Đông không có nhìn Trầm Tuần, chậc lưỡi bùi ngùi, "Cũng không biết luật sư lạc có chuyện gấp gì, không thể đợi thời tiết tốt hơn hãy đi."

Trầm Tuần cảm giác tai như ù đi, chẳng nghe thấy gì cả, đầu óc trống rỗng, trước mắt là một khoảng không mờ ảo. Tất cả da thịt trên người như đông cứng lại.

Ngày hôm qua bầu trời còn xanh thẳm không một gợn mây, thế nhưng hôm nay trời u ám. Đứng dưới một vùng râm đen tối, mơ hồ, và một dự cảm không rõ ràng cứ nhen nhóm trong lòng.

Rút điện thoại ra gọi vào số máy của Lạc Thập Giai, nhưng tất cả đều chìm trong im lặng, không ai trả lời, anh liên tục gọi hết cuộc này đến cuộc khác, thế nhưng bên tai chỉ vang lên những tiếng tít tít và giọng lạnh lùng của cô gái phát ra từ tổng đài, "Xin lỗi, số máy quý khách vừa gọi hiện không liên lạc được."

"…"

Lạc Thập Giai!

Thanh âm máy móc đó không ngừng vang lên từ đầu dây bên kia, Trầm Tuần buồn bực tới cực điểm, anh ném mạnh chiếc điện thoại xuống đất, vang lên tiếng "Bốp" chát chúa.

***

Thời tiết buổi sáng sớm trên vùng cao nguyên se lạnh và trong lành, như gội rửa cõi lòng, nhưng khí trời hôm nay không thể xem là đẹp, bầu trời trời u ám, mặc dù vẫn có mùi thơm ngát bốc lên từ bùn đất thoảng bay trong không khí nhưng độ ẩm ướt khá nặng.

Trời còn chưa sáng, Lạc Thập Giai đã rời giường, rón ra rón rén đi đến quầy reception.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!