Hàn Đông và Trầm Tuần đều tức tối, mỗi người đều tự tìm cho mình một chiếc cọc xi măng bên bờ kênh ngồi không nhúc nhích, không ai chịu nhường ai. Tính tình Trầm Tuần bướng bỉnh cũng không để ý tới bên này, bước xuống thềm liền đi thẳng về.
Trường An thấy Trầm Tuần đi, do dự vài giây cũng đi theo Trầm Tuần. Lạc Thập Giai trầm mặc nhìn bầu không khí căng thẳng, cuối cùng bất đắc dĩ thở dài một hơi.
Tính cách Trầm Tuần quả thật rất cáu kỉnh, đúng với đánh giá của Chu Tử Viện, suy nghĩ ngay thẳng, một khi đã quyết thì không thay đổi.
Lạc Thập Giai đánh vòng hai ba cái mới đến bên cạnh Hàn Đông. Hàn Đông vẫn cúi đầu nhìn dưới chân, không thấy rõ vẻ mặt anh lúc này, Lạc Thập Giai bước đi thong thả lên phía trước, Hàn Đông thấy được cái bóng dưới đất, chậm rãi ngẩng đầu lên.
Thấy Lạc Thập Giai, anh lịch sự miễn cưỡng cười: "Luật sư Lạc, cô về trước đi, đi ăn cơm đi."
"Vậy còn anh?"
"Tôi ngồi đây một lát, suy nghĩ vài chuyện đã."
Lạc Thập Giai đứng cách Hàn Đông ba bốn mét, tìm được một cọc xi măng. Cô vỗ vỗ trên cọc xi măng xám xịt, ngồi xuống, bộ dáng dễ dàng thích ứng trong mọi tình cảnh.
"Cái cô tên là Chân Chân đó… là ai?" – Lạc Thập Giai hỏi.
Ánh mắt Hàn Đông hơi phức tạp nhìn chằm chằm Lạc Thập Giai hồi lâu, cuối cùng vẫn lên tiếng đáp, nói sơ lượt một chút quá khứ của Trường Trì và Chân Chân với Lạc Thập Giai.
"…"
"Trường Trì và Trầm Tuần cùng góp vốn làm ăn nhiều năm. Hai người bọn họ lúc trước luôn ở trong mỏ ở Ninh Hạ, nếu không phải cô vợ trước của Trầm Tuần muốn giành quyền nuôi con, Trầm Tuần cũng sẽ không chạy về Thâm Quyến, để lại một mình Trường Trì quản lý giếng mỏ. Thật không ngờ, người bạn thân bao nhiêu năm lại chơi trò ném đá giấu tay."
"Rất nhiều tiền sao?" – Lạc Thập Giai trầm mặc hồi lâu, rồi nhỏ giọng hỏi.
Hàn Đông thở dài: "Một dồng trong lúc này cũng rất quan trọng đối với Trầm Tuần. Cái giếng mỏ cậu ấy đầu tư xảy ra chuyện, bị sụp xuống hơn 10 thước, hiện tại có mười mấy thợ mỏ mất tích. Điều kiện khai thác trong mỏ không phải đều đặt tiêu chuẩn, từ lúc xảy ra sự cố đến nay vẫn chưa tìm được người mắc kẹt, sợ là dữ nhiều lành ít, công việc cứu hộ rất khó khăn, việc đào lấy thi thể cũng rất khó." – Hàn Đông buồn rầu gãi đầu một cái – "Con mẹ nó, xảy ra chuyện, Trường Trì lại cuỗm tiền chạy mất, vứt lại cục diện rối rắm thế này, Trầm Tuần… Hiện tại tất cả trách nhiệm đều đổ hết lên đầu cậu ấy, giờ cậu ấy không thể lộ diện ở đó được, trước tiên chờ người thân những người mất tích bình tĩnh lại đã."
Lạc Thập Giai lẳng lặng nghe Hàn Đông nói, từ đầu đến cuối nhíu mày như có điều suy nghĩ.
Tay cô nắm chặt, chỗ khớp xương bởi vì nắm quá chặt dần trở nên trắng bệch, người run lên, Lạc Thập Giai liếm liếm đôi môi hơi khô, thấp giọng hỏi: "Giếng mỏ của anh ấy ở khi vực nào của Ninh Hạ?"
Hàn Đông lại thở dài một hơi: "Một xã dưới hồ chứa nước làm muối Ngô Trung, giếng mỏ tư nhân, vốn cũng không được đầu tư nề nếp, thủ tục khai thác vẫn đang làm, đến nay vẫn chưa chính thức ban ra, lúc trước tôi đã khuyên hai người họ chớ nên nhận cái giếng mỏ này, haizzz."
…
Lạc Thập Giai đành khuyên Hàn Đông trở về, Hàn Đông kỳ thực cũng lo lắng Trầm Tuần, hai người là huynh đệ đã nhiều năm, sao có thể nói trở mặt liền trở mặt.
Lúc Lạc Thập Giai trở lại, thấy Trầm Tuần vẫn dựa vào cửa xe hút thuốc, bên chân anh phủ đầy đầu thuốc. Tuy ngoài miệng không nói gì nhưng trong lòng anh vẫn rất quan tâm.
Bản chất của Lạc Thập Giai và Trầm Tuần vốn giống nhau, những ai đối xử với họ thật lòng , tận sâu trong tâm họ đều hy vọng những người đó có thể luôn sống bên cạnh họ, nhưng bọn họ lại thực sự quá ngu xuẩn, luôn luôn không biết phải làm sao mới có thể để giữ họ lại. Rõ ràng sợ mất đi, nhưng luôn dùng dáng vẻ không quan tâm để ngụy trang bản thân. Như vậy sống có quá mệt mỏi không?
"Cho em điếu thuốc." – Lạc Thập Giai đến gần Trầm Tuần, vỗ vỗ bờ vai anh, giọng nói nhẹ nhàng, cũng không có gì bất thường.
Trầm Tuần nhíu mày, đưa cho cô một điếu.
"Không hỏi em và ông chủ Hàn đã nói chuyện gì sao? Anh không sợ anh ta tiết lộ bí mật của anh?" – Lạc Thập Giai cười hì hì nói đùa với Trầm Tuần.
Vẻ mặt Trầm Tuần bình tĩnh vứt bỏ tàn thuốc, dùng chân đạp nát. Anh đưa mắt nhìn phía xa, miệng nhả ra làn khói cuối cùng: "Có gì phải sợ?" – Anh xoay đầu lại, bình tĩnh nói: "Anh không có gì mà em không thể biết."
Lạc Thập Giai không dám đối mặt ánh mắt của anh, vội vã cụp mắt xuống, không hề động, chẳng qua là cảm thấy mũi hơi chua xót.
"Quả thật vừa làm lãng phí suốt đoạn đường vừa qua, phong cảnh đẹp như thế mà chẳng được ngắm nhìn." – Lạc Thập Giai xiết chặt tay mình, cố gắng trấn tĩnh nói: "Em muốn đi xem hồ Thanh Hải, đã đến đây rồi, không xem thì thật tiếc."
Trầm Tuần không nói gì, chỉ trầm mặc cũng chẳng nói tiếp. Anh hiểu rất rõ Lạc Thập Giai, biết cô không vô duyên vô cớ mà đưa ra yêu cầu.
Lạc Thập Giai nghiêng đầu, cười híp mắt nói: "Em mới vừa nhận được điện thoại từ văn phòng luật sư, em phải lập tức chạy về Thâm Quyến."
Trầm Tuần hơi bất ngờ: "Em không đi Ninh Hạ?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!