Chương 22: (Vô Đề)

Lại lần nữa xuất phát, Lạc Thập Giai đeo balo lên, cầm chìa khóa xe đi về phía xe của mình, trong lòng thầm nhủ hôm nay phải bố trí làm sao.

Có lẽ cô nên cùng xe với Hàn Đông, còn Trầm Tuần thì sao? Chắc là cùng Trường An.

Nghĩ như vậy, Lạc Thập Giai nhìn thoáng qua bên Trường An, không nhịn được đưa tay quệt mũi một cái, buồn bực trong lòng.

Trầm Tuần trả tiền phòng xong, bước ra khỏi nhà nghỉ, vừa băng qua đường liền ném chìa khóa xe mình cho Hàn Đông: "Anh lái xe đó đi." – Chỉ một câu ngắn gọn đầy hàm súc.

Không đợi ba người kịp phản ứng, anh đã chui vào ngồi trên chiếc ghế phụ lái của Lạc Thập Giai, thấy cô không nhúc nhích, lại quay đầu xoa mái tóc cô – "Lo lắng cái gì? Còn không chạy đi?"

Mỗi lần ở chung một không gian riêng biệt với Trầm Tuần thế này, Lạc Thập Giai đều thấy hồi hộp khẩn trương. Thật là kỳ quái, không cần phải nói gì, chỉ cần có anh, cô liền thấy an lòng.

Sau hai tiếng lái xe, trong chốc lát đã đến thị trấn Tây Hải, kỳ thực Lạc Thập Giai không biết bọn họ đến thị trấn Tây Hải này làm gì. Thị trấn Tây Hải là một nơi rất đặc biệt, hơn nữa còn mang ý nghĩa rất đặc thù với đất nước Trung Quốc, nơi này là nơi đầu tiên Trung Quốc thí nghiệm phá hủy bom nguyên tử, điều này được sách sử tô màu tô khói lên làm cho mảnh đất này khoác lên mình màu sắc đặc thù.

Trước đây Lạc Thập Giai không biết đến nơi này, lúc lái xe đi ngang qua tấm bia kỷ niệm kia, Trầm Tuần nhàn nhạt kể cho cô nghe sự tích ấy, thanh âm của Trầm Tuần trầm thấp hồn hậu, có nhiều từ tính, giải thích cho cô nghe những chuyện đã qua, sự phát triển lớn mạnh của quốc gia mình, cô say sưa lắng nghe, bất tri bất giác đã lái xe đến nơi.

Về sau trấn Tây Hải phát triển rất mạnh, mọi khía cạnh đều được xây dựng thiết kế rất đẹp, cũng được Hán hóa. Nơi này có một điểm tiếp nhiên liệu xe đạp, cho nên rất nhiều du khách lữ hành dừng chân ở đây nghỉ ngơi. Dọc theo đường đi bọn họ gặp không ít khách du lịch balo, rõ ràng đều là người xa lạ, nhưng lại chào hỏi giúp đỡ lẫn nhau, cùng nhau đi tham qua, Lạc Thập Giai có thể cảm giác được khái niệm "Quốc là nhà" là như thế nào.

Vào trong trấn, ba người họ đều nghiêm túc hẳn, chỉ có Lạc Thập Giai vẫn tò mò đưa mắt nhìn xung quanh.

Bọn họ tìm được một khu dân cư, Trường An đã tới ở đây, quay đầu lại nói với Trầm Tuần: "Chính là chỗ này, cô ta ở lầu ba, anh của em đã thuê phòng cho cô ta ở."

Trường An đang chuẩn bị đi lên, gặp ngay một người đàn ông bước ra, cô chặn đường người đó lại hỏi thăm: "Xin hỏi cô Sài Chân Chân ở lầu ba có nhà không? Chúng tôi từ xa đến tìm cô ta có chút việc."

Những người sống trong chung cư này đều là nhân viên công tác trong chính phủ, coi như người có công việc danh giá, vẻ mặt khi nhắc tới Sài Chân Chân cũng khinh khi hơn – "Cô ta hả? Dọn nhà rồi, dọn xuống phía dưới làng."

Trầm Tuần vừa nghe cô ta đã dọn nhà liền thấp giọng hỏi một câu: "Vậy anh có biết cô ta đã dọn đến thôn nào không?"

Người đàn ông nhếch môi cười cười, ngoắc ngoắc tay nói: "Cô ta nổi tiếng lắm rồi, cứ hỏi đại ai trên đường cũng được, ai mà chẳng biết."

Dọc theo đường hỏi thăm mới biết được nơi ở mới của Sài Chân Chân là ở một góc nhỏ phía Tây ngôi làng. Nhà khác đều có con đường rộng rãi dẫn vào cổng, chỉ có căn nhà của cô ta đi vào hơi khó khăn, cho nên khi người dân chỉ đường đã bảo họ đi vào con đường nhỏ gồ ghề đầy sình lầy.

Đúng là một nơi tệ hại, cô ta ở cạnh con kênh, chính là con kênh dẫn nước tưới tiêu nhỏ hẹp được các nông dân ở đây đào móc nước dẫn vào ruộng, con đường hơi nghiêng và lầy lội, một bên là đê điều thấp, một cái đê để ngăn nước ăn mòn vào bên trong nhà dân và đường xá, chỗ ấy giống như một đường phân biệt rõ ràng, một bên là khu vực thôn trấn mới xây, còn bên kia là vùng đất hoang dã chưa được khai phá.

Suốt đoạn đường này, Lạc Thập Giai nhìn thấy rất nhiều khu vực chăn thả dưới chân núi cũng có trạm dịch và nơi nghỉ ngơi của dân chăn nuôi và đoàn ngựa thồ, ở đâu không thể ở, tại sao lại có người đồng ý sống ở chỗ như vậy?

Mất một lúc lâu mới tìm được nhà Sài Chân Chân, là một căn nhà gỗ trệt thấp bé, bên ngoài sơn màu trắng, mái nhà màu đỏ, được xây dựng theo phong cách thôn trang nhưng nhà của cô lại xập xệ cũ nát, cho nên rất dễ tìm.

Vẫn chưa vào nhà đã nghe thấy bên trong vọng ra tiếng đàn ông. Người đàn ông ấy nói tiếng phổ thông không chuẩn, bất mãn oán trách: "Mày gầy gò như que củi, gầy đến mức chẳng có vú, còn dám lên tiếng đòi 200?"

Gã đàn ông vừa dứt lời, bên trong lại vang lên tiếng cười thánh thót, tiếng cười của phụ nữ - "Chơi xong mới chê à?" – Người phụ nữ lạnh lùng cười, thái độ cương quyết – "Mau trả tiền đi. Sao? Muốn tôi nói cho vợ ông biết không? Quyết định nhanh đi."

"Đồ điếm thối!"

Trong nhàlại vang lên vài tiếng động huyên náo, gã đàn ông đạp văng cánh cửa ra, trên cửa có treo vải bố để giữ ấm, gã ta xốc tấm vải lên, mới vừa bước chân ra khỏi, liền thấy đám Hàn Đông và Trầm Tuần đứng trước mặt.

Gã đàn ông có hai gò má cao ửng đỏ thường thấy ở vùng này, nếp nhăn trên mặt rất rõ rệt, dáng dấp hèn mọn lại xấu xí, gã quay đầu nói với người trong nhà – "Chẳng trách xua đi như thế, ra mà tiếp khách đi kìa!" – Gã bước hai bước, nhìn thấy Lạc Thập Giai, trong ánh mắt ánh lên vẻ dâm tà – "Úi chà, có cả đàn bà, xinh đấy."

Gã giơ tay lên, vẫn chưa đụng tới Lạc Thập Giai, Trầm Tuần đã đưa tay xốc cổ áo gã, tiện tay ném thẳng xuống dưới bậc thang – "Cút!"

Chính mắt thấy cảnh tượng này, Trường An trợn to mắt, bàn tay bất an nắm chặt, cơn tức cố kìm nén suốt chặng đường cuối cùng cũng bùng phát, căm phẫn chạy ào vào trong nhà.

Lạc Thập Giai cũng theo vào, trong nhà vẫn còn bốc mùi khó chịu khiến cô buồn nôn.

Trầm Tuần và Hàn Đông đứng ở trước mặt cô, Lạc Thập Giai dời một bước sang bên cạnh mới nhìn rõ người phụ nữ đang ngồi bên trong. Cô ta mặc chiếc áo lam, chiếc áo khá rộng, tóc tai rối bời, sắc mặt trắng bệch, hốc mắt xanh đen nhìn chẳng khác nào ma quỷ.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!