Chương 21: (Vô Đề)

Tay của Lạc Thập Giai vẫn đặt ở chỗ cũ nhưng không tiếp tục dùng sức, bàn tay dán chặt trên ngực Trầm Tuần, cách lớp quần áo vẫn có thể cảm nhận được trái tim anh đang đập từng hồi.

Cô không đẩy Trầm Tuần ra, chín năm, số phận thương tiếc cho họ được gặp lại nhau, sao cô có thể nỡ lòng? Cô luyến tiếc.

Lạc Thập Giai cắn chặt môi không thèm nhắc lại, tay chậm rãi luồng qua dưới cánh tay Trầm Tuần, ôm chặt lấy anh từ chính diện. Đây là hơi ấm linh hồn cô, là thứ duy nhất cô có thể hiến tặng cho anh.

Trầm Tuần dùng thân thể chống đỡ lấy cô, không để cho cô phải sa xuống. Anh xé quần áo của cô ra, vải vóc yếu đuối không thể chống lại lực đạo quá mạnh, trượt sang một bên, lộ ra bờ vai trắng nõn của cô, đôi mắt Trầm Tuần mờ đục, anh cúi đầu cố sức thưởng thức, phảng phất nơi đó có cơn mưa hạn đẹp nhất trên thế gian này, anh chẳng dùng chút kỹ xảo tình dục nào với cô mà dùng khả năng nguyên thủy nhất giữa nam và nữ.

Hai người dính chặt vào nhau, Lạc Thập Giai cảm giác tất cả không khí trong phổi của mình đều bị Trầm Tuần ép hết ra ngoài. Cô không dám mở mắt, không dám đối diện với Trầm Tuần.

Tay anh phiêu diêu trên người cô, nhưng cô không có cách nào chuyên tâm, trong đầu cô từ đầu đến cuối vẫn hiện lên cái đêm đó, Diêm Hàm xé rách quần áo cô, dùng sức mạnh ép buộc cô, đôi tay tàn ác của hắn chà đạp khắp người cô, làm nhục cô. Cô như một con sơn dương đợi làm thịt, trốn không thoát sự an bài của số phận, tất cả cố gắng chỉ là phí công, nhưng vẫn cố gắng dùng dằng, tận đến khi sức cùng lực kiệt…

Lạc Thập Giai biết mình không nên nhớ lại, nhưng có vài ký ức đáng sợ vẫn xoẹt qua đầu nhanh như chớp, giống như một đoạn phim ngắn cứ thế chiếu lên. Cô cảm giác mình rất bẩn, chỗ nào trên người cũng lưu lại dấu vết và bốc mùi của Diêm Hàm. Cô không dám lên tiếng, không dám khóc, cô sợ bị Trầm Tuần phát hiện, sợ Trầm Tuần để ý, sợ bản thân sẽ làm bẩn Trầm Tuần.

Trong lòng cô, anh là người đàn ông tốt nhất, là anh hùng duy nhất trong sinh mệnh cô.

Anh không giống với Trình Trì.

Và hoàn toàn khác với Trình Trì, cô không cách nào buộc bản thân làm một cỗ thi thể. Nhiều năm trôi qua vẫn luôn như vậy, chỉ có lúc ở trước mặt Trầm Tuần, cô mới có cảm giác mình là mọt người còn sống. Nhưng mặc dù là còn sống, cũng chật vật dơ dáy cùng cực.

Hồi ức nặng như nghìn cân, Lạc Thập Giai rốt cục chịu không thấu sức nặng trùng trùng của nó, cuối cùng tan vỡ. Cô nợ Trầm Tuần rất nhiều, thậm chí cô cũng không biết Trầm Tuần từng bị đuổi học vì mình, cô đã làm rất nhiều chuyện gây tổn thương anh, cô cho là mình có thể dùng cách này để hoàn trả lại Trầm Tuần, cô đã cho rằng mình có thể.

Thế nhưng cô vẫn không thể.

"Vì sao không đến sớm hơn một chút, vì sao luôn muộn màng như vậy?" – Lạc Thập Giai ôm lấy gương mặt của Trầm Tuần, trái tim đau đớn, nước mắt không ngừng tuôn ra, thời tiết lạnh như giá như muốn đông cứng những giọt nước mắt của cô thành băng.

Thân thể anh không chịu được khẽ run rẩy khi cơn gió lạnh thổi đến, cô dùng ánh mắt đau đớn ấy nhìn Trầm Tuần, nhìn chăm chú, cẩn thận, cẩn thận đến mức làm cho anh đau lòng.

"Đừng chê em." – Lạc Thập Giai khó chịu nhắm hai mắt lại – "Làm sao bây giờ? Trầm Tuần, em chẳng còn gì tốt đẹp để cho anh."

Trầm Tuần cảm nhận được sự run rẩy và đau đớn của Lạc Thập Giai, trong lòng thầm hiểu cô đã từng trải qua cái gì, đầu óc đã tỉnh táo lại trong nháy mắt. Khi ý thức trở về vị trí cũ anh mới nhận thức được vừa rồi mình đã làm gì, hành động như vậy quả thực so với súc sinh còn không bằng. Trầm Tuần cởi áo khoát của mình, bao bọc lấy người cô.

Cảm giác áy náy như thủy triều nhấn chìm anh, không có ngôn từ nào lột tả hết cảm giác áy náy này, anh dường như dùng hết sức sống của mình để ôm chặt lấy cô, trừ cái đó ra, anh hoàn toàn không biết phải làm gì mới xoa dịu nỗi đau xót trong trái tim của Lạc Thập Giai.

Quá tàn nhẫn. Số phận đối với hai người họ mà nói thật sự quá tàn nhẫn, tại sao phải buộc họ trải qua những chuyện này? Vì sao?

Trầm Tuần ôm Lạc Thập Giai không hề động, rất lâu sau đó, cuối cùng anh cũng lấy được dũng khí, lần đầu tiên nhắc tới đoạn thời gian đã qua cùng với cô.

Trong thanh âm của anh có chút run rẩy khó phát giác, anh cũng giống như cô, đều thấp thỏm bất an, cẩn thận từng li từng tí với khoảng thời gian đã qua - "Năm đó, rốt cuộc vì sao… vì sao lại rời khỏi anh? Tại sao muốn cùng với Trình Trì?"

Lạc Thập Giai nắm chặt lấy y phục của Trầm Tuần, môi vẫn đang run rẩy, cô khẽ mở mắt nhìn anh, đôi mắt kia vẫn trong suốt giờ được phủ thêm một tầng nước mắt long lanh.

"Có phải do Diêm Hàm không?" – Trầm Tuần không tin Lạc Thập Giai yêu Trình Trì, nhiều năm như vậy anh vẫn chưa bao giờ tin vào điều này.

Lạc Thập Giai từ đầu đến cuối đều không trả lời, cô chỉ là khóc, vẫn khóc.

Cảm giác thất vọng xâm nhập và lan tỏa khắp mọi ngõ ngách trong người anh, cuối cùng ăn mòn toàn bộ, anh đành buông tha.

"Anh không cần tốt nhất." – Trầm Tuần mệt mỏi nói – "Cho tới bây giờ anh vẫn không cần tốt nhất."

Cũng nói không nên lời.

Trầm Tuần nhẹ thở dài một hơi, ôm Lạc Thập Giai vào trong xe.

"Đi thôi, tìm một chỗ nghỉ ngơi, ngày hôm nay em cũng mệt mỏi."

***

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!