Chương 20: (Vô Đề)

Đã rất nhiều năm trôi qua, Trầm Tuần chưa từng hốt hoảng như vậy. Lần trước anh hốt hoảng thế này chính là khi nghe tin Lạc Thập Giai theo Trình Trì.

Trầm Tuần vẫn không biết nên hình dung những chuyện đã qua giữa anh và Lạc Thập Giai như thế nào.

Có yêu không? Từng hận không? Từ đầu đến cuối đều rất mơ hồ không rõ ràng.

Hai người dây dưa từ cấp ba lên đến đại học, cùng nhau trải qua nhiều chuyện, cũng từng gánh chịu nhiều khổ cực. Trầm Tuần đối với cô, từ trước đến nay vẫn thế, luôn muốn được tiếp tục yêu thương cô, yêu cả đời.

Nhưng còn cô thì sao?

Trong mối quan hệ giữa hai người họ, cô luôn là người đưa ra quyết định, mỗi lần rời khỏi anh, cô đều giống như một đao phủ, tàn nhẫn vung cao cây đao trên tay lên, chém tan nát trái tim anh.

Cô ngã vào vòng tay của Trình Trì, không báo trước lấy một câu, anh cũng không hề phòng bị.

Lúc đau đớn nhất, anh đã tức giận chất vấn cô: "… Anh đã làm sai điều gì? Vì sao chỉ có anh là không thể? Lạc Thập Giai, em muốn chạy trốn tới khi nào?"

Mà cô vẫn cứ bình thản nhìn anh, "Trầm Tuần, anh cứ hận em đi."

Nhiều năm như vậy, rất nhiều chuyện vẫn chưa hề phai nhòa trong ký ức của Trầm Tuần. Thế nhưng khi tất cả mọi chuyện đi đến thời khắc này, anh mới đột nhiên ý thức được, yêu cũng tốt, hận cũng được, với anh mà nói, không có gì so sánh được với việc cô còn sống.

Suốt đoạn đường, Trầm Tuần không ngừng nhấn ga, đường núi chật chội, nhưng Trầm Tuần bất chấp, bên tai tựa hồ vẫn loáng thoáng nghe tiếng sói tru, là ảo giác sao? Nơi này có sói? Trầm Tuần hoảng loạn, đầu óc trống rỗng.

Sương mù trên núi ngày càng dày đặc, phủ một màu trắng xóa, trong bóng đêm lại tạo thành một màu đục ngầu. Trầm Tuần mở đèn tầm xa, tầm nhìn vẫn rất thấp như cũ.

Tay của Trầm Tuần nắm chặt tay lái, mỗi lần hít thở lồng ngực đều đau buốt.

Lạc Thập Giai. Anh không ngừng thầm gọi tên cô trong đầu.

Đừng chết, Lạc Thập Giai.

Em chết, anh nên hận ai?

Lạc Thập Giai bị buộc chặt tay chân nhét vào ghế sau, miệng bị bịt kín, bọn chúng thô lỗ, trên mặt đau đớn, tay chân bị dây thừng buộc chặt khiến cô không thể nhúc nhích, ngồi cũng không được ngay ngắn, chỉ có thể vẹo người nghiêng sang một bên.

Ngồi ngay bên cạnh chân cô là một gã đàn ông, gã bị ép ngồi chỗ chật chội, luôn miệng chửi bới: "Bảo ném xuống thùng sau đi, tụi bay lại không chịu ném, con mẹ nó chật chội thế này, ông đây sao ngồi được?"

Gã đàn ông lái xe liếc nhìn qua kính chiếu hậu: "Để trong tầm mắt coi chừng mới yên tâm."

Gã đàn ông ngồi sau nhổ nước bọt, đưa chân đá về phía gã cầm lái: "Con mẹ mày, chuyện này chẳng phải do mày gây ra hả? Cứ tóm nó về không ngon hơn hả? Còn cởi trói cho con điếm kia làm gì?"

Gã đàn ông ngồi ghế phụ lái vẫn im lặng suốt chặn đường, đưa tay gãi đầu của mình, hơi ngượng ngùng nói: "Cô ta nói bị trói rất khó chịu."

- Gã thô bỉ cười dâm đãng - "Mày cũng biết là tao dễ mềm lòng mà."

Gã đàn ông ngồi phía sau nhịn không được đạp gã một đạp: "Con mẹ mày, não mày mọc mụn à? Nó khó chịu kệ mẹ nó, mày sướng chẳng phải là được rồi hả?"

- Gã ta càng nghĩ càng giận: "Nếu không phải may mắn giữa rừng núi hoang vắng này còn vớ được một con, xem cái đầu heo mày ăn nói thế nào. Tụi mình lấy cái đít gì giao hàng?"

"Chẳng phải gặp được người đẹp này thì mọi chuyện đã được giải quyết rồi sao?"

- Gã đàn ông ngồi ghế phó lái nhớ lại dáng vẻ của Lạc Thập Giai, âm thầm tiếc rẻ: "Nếu không đột nhiên xảy ra chuyện, tao chẳng nỡ đem người đẹp thế này đi bán, tao còn chưa thử qua đấy."

"…"

Ba người này ăn nói tục tĩu, Lạc Thập Giai càng nghe càng cau mày, cô như ngừng thở, cố nén bực bội trong bụng lắng tai nghe. Trong tình cảnh hiện nay, cô hoàn toàn không có khả năng chạy trốn, Lạc Thập Giai làm luật sư cũng không phải chưa từng tiếp xúc qua những vụ buôn bán người, nhưng cô không thể ngờ được rằng, sẽ có một ngày chuyện thế này lại xảy ra với chính mình.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!