Chương 2: (Vô Đề)

Thành phố Ngô Trung nằm ở trung bộ khu tự trị Ninh Hạ, nơi Lạc Thập Giai muốn đến chính là một làng quê thuộc huyện hồ chứa nước làm muối thành phố Ngô Trung. Trước khi đi, Lạc Thập Giai đã lên mạng tìm hiểu đường xá, từ thành phố Thẩm Quyến chạy qua đó, đi đường bộ cũng mất hơn một nghìn tám trăm km, chạy liên tục phải mất hơn hai mươi mấy tiếng đồng hồ. Lạc Thập Giai hoạch định đại khái lộ tuyến cần phải đi, dù sao đã có bản đồ hướng dẫn, không cần quá vội.

Trước khi rời khỏi thành phố Thẩm Quyến, Lạc Thập Giai đem xe đến garage sửa chữa và bán xe, garage sửa chữa và bán xe này là được một đồng sự trong giới luật sư giới thiệu. Cô cũng không biết lai lịch ra sao, chỉ cảm thấy toàn bộ xưởng sửa chữa bốc toàn mùi hôi, nhìn qua cũng không tính là quá chuyên nghiệp. Người bạn đồng nghiệp nói ông chủ ở đây rất am hiểu, không bẫy người, so với trung tâm garage S thì tiện hơn nhiều. Lạc Thập Giai đã đến hai lần, quả thật là như vậy, cũng sửa chữa ở chỗ này rồi.

Cũng không quá quen thuộc với ông chủ garage, chỉ biết ông ta họ Hàn tên Đông, khoảng chừng ba mươi mấy tuổi, để tóc húi cua, trên mặt có một vết thẹo dài chừng 3cm. Mỗi lần Lạc Thập Giai tới đều thấy người ông ta dính đầy dầu nhớt. Ngồi ở trên bậc thang hút thuốc, rất ít khi thấy ông ta cười, chỉ duy nhất một lần là có con trai của ông ấy ở đây.

Thấy Lạc Thập Giai tới, Hàn Đông dập tắt điếu thuốc lá, bước lại niềm nở đón chào, "Cô Lạc đấy à?"

Lạc Thập Giai nói rõ ý định đến đây, Hàn Đông lên xe đảo cổ lái một vòng, xác định không có vấn đề gì, chỉ là bảo dưỡng bình thường mà thôi. Lạc Thập Giai vừa nghe chỉ cần một giờ tu dưỡng thì quyết định ở lại chờ ngay trong garage sửa chữa và bán xe này.

Hàn Đông chuyên tâm sửa xe cho Lạc Thập Giai. Đột nhiên có một người đàn ông chạy vào trong tiệm, cúi người xuống thấp giọng nói vài câu bên tai Hàn Đông, Hàn Đông lập tức từ trong xe chui ra, nhướng mày: "Cái gì? Hắn đi?"

Người bất đắc dĩ nói: "Hắn nói hắn phải đi Tây An một chuyến."

"Vớ vẩn!" Hàn Đông quát một tiếng: "Người ta cố ý quậy hắn, làm sao có thể còn ở Tây An mà đến tìm?"

"Haizzz..."

Vẻ mặt Hàn Đông vẫn nghiêm túc: "Tôi đã bảo cậu ta chờ một ngày rồi mà, vậy cũng đợi không nổi."

"Anh Hàn, tôi đoán chừng có lẽ anh Trần không muốn liên lụy đến anh, chứ không phải không muốn đợi anh."

Hàn Đông thở một hơi dài, cởi bao tay ném mạnh xuống đất, chẳng nói chẳng rằng gì, cứ thế theo người đàn ông kia bước ra khỏi garage sửa chữa và bán xe. Để mặc Lạc Thập Giai và vài cu li đang làm việc trong tiệm đưa mắt ngơ ngác nhìn nhau. Đám Cu li nơm nớp lo sợ nhặt cái bao tay lên, tiếp tục bảo dưỡng xe cho Lạc Thập Giai.

Lạc Thập Giai đưa mắt liếc nhìn bóng lưng Hàn Đông và người kia đi xa, càng cảm thấy tình hình trong garage xe này khá phức tạp.

Sau khi xe được bảo dưỡng xong, tình trạng của xe quả nhiên tốt hơn nhiều so với trước. Lại nói tiếp, lai lịch chiếc Mazda CX này được Lạc Thập Giai mua cũng rất truyền kỳ.

Khi cô giúp một vị khách thắng phiên tòa ly hôn, đồng thời lấy được hầu hết tài sản. Vị khách này vô cùng vui vẻ khi nhận được tiền, còn đổi chiếc xe mới cho cô bồ, xe của cô bồ cũng mới mua được hai năm, mới chạy được có 20 ngàn kilomet, vỏ xe còn chưa kịp mòn, khi Lạc Thập Giai biết được chuyện này cũng rất động lòng nói ra nói vô vài câu, khách hàng cũng rất cảm kích Lạc Thập Giai, thấy Lạc Thập Giai muốn mua, cuối cùng chỉ lấy giá hữu nghị nửa bán nửa tặng sang tên cho cô.

Cô mua được chiếc xe này, Trình Trì cũng không thích, bởi vì chiếc xe này có màu đỏ quá cuốn hút, anh không thể lái một chiếc xe như vậy. Trình Trì luôn khuyên cô nên bán nó đi, hai người lại chi tiền mua một chiếc xe khác. Lái chiếc xe của cô bồ nhí cũng chẳng phải chuyện đáng vui gì, lời này của anh cũng làm Lạc Thập Giai dao động rất nhiều, chẳng qua lần dao động này quá ngắn, việc này chưa bàn tính xong thì bọn họ chia tay.

Lái chiếc xe này đi tây bắc quả thật có chút mạo hiểm phiêu lưu, nhưng cô chỉ có một chiếc xe mà thôi, không còn sự lựa chọn nào khác. Lần này nếu không có chuyện của người đó, Lạc Thập Giai cũng định bán chiếc xe này đi kiếm chút tiền.

Rời khỏi thành phố Thẩm Quyến hơn ba tiếng đồng hồ, bước vào đường cao tốc Thẩm Ninh, dọc theo đường băng qua vài trạm thu lệ phí, ở đoạn trạm thu lệ phí Nam Kinh mới dừng lại. Xe cộ xếp thành hàng dài, Lạc Thập Giai đợi đã lâu.

Chán đến chết, Lạc Thập Giai vô ý đưa tay vào túi xách, không mò thấy gói thuốc lá ở bên trong mà mò được một cái card cứng như thép.

Là một tấm danh thiếp.

Chiếc áo khoác mặc trên người đã từng mặc qua một lần, do chưa kịp tắm, đương nhiên cũng quên chỉnh lý lại túi xách.

Lạc Thập Giai nhìn chằm chằm vào tấm danh thiếp trong tay, lại nhìn cái tên in to đùng bên trên bảng chỉ dẫn được viết bằng font chữ Tống thô, Giản đơn lại trang nghiêm.

Trầm Tuần.

Lạc Thập Giai ngây ra một lúc. Cô nhớ ra lai lịch của danh thiếp này, nó được gấp trong tài liệu Chu Tư Viện, là phương thức liên lạc của chồng trước.

Mặc kệ người kia có thật là trùng tên hay không, trong mắt Lạc Thập Giai vẫn hiện lên chút hốt hoảng, quay cửa xe xuống, những việc định làm bỗng chốc biến mắt, tay mới vừa vươn ra, lại rụt về.

Chiếc xe trước mặt đã trả xong lệ phí, không còn nhiều thời gian để Lạc Thập Giai tự nhẩm nữa. Cô nhanh chóng khởi động xe, thế nhưng chân ga vẫn chưa khởi động, Lạc Thập Giai chợt nghe thấy tiếng "rầm rầm", xe bị một lực va đập mạnh lao thẳng về phía trước, cô cũng theo lực quán tính cả người lao lên phía trước bất thình tình đánh vào vô lăng, đầu đập mạnh lên trên tay lái.

Lạc Thập Giai không ngờ còn bị tông vào đuôi xe ở chỗ thế này, bất chợt lòng thấy thấp thỏm lo âu. Cô đè xuống cơn tức đang dâng lên trong lòng, ngừng xe, đi về khu an toàn.

Người đuổi theo phía sau cô chính là vị khách lái chiếc xe xe jeep màu đen, cũng không biết đã bao lâu rồi chưa rửa xe, chiếc xe bị bám bùn đến mức biến màu. Mắt Lạc Thập Giai tối sầm, nghiêng đầu nhìn thoáng qua chỗ đuôi xe vừa bị tông trúng, thanh chắn ngang bảo hiểm phía sau cũng bị móm dúm vào, cọ rớt một mảng sơn lớn, bên trên còn dính theo chút bùn đất.

Lạc Thập Giai cảm giác xe của mình chẳng khác nào một cô gái đang ăn mặc chỉnh tề xinh đẹp đầy sức sống, bỗng bị ai đó hất một gáo nước sơn nhuộm đầy y phục. Tuy rằng không ảnh hưởng nhiều đến vẻ đẹp bên ngoài, nhưng lại ảnh hưởng rất lớn đến tâm tình.

Chủ xe Jeep dừng xe lại ngay phía sau xe Lạc Thập Giai, nhưng hắn vẫn chưa chịu xuống xe ngay, Lạc Thập Giai trông thấy hắn lề mề như vậy cũng sinh lòng khó chịu, bước nhanh đi tới phía ghế tài, không khách khí chút nào gõ một cái vào cửa xe. Người ở bên trong vẫn rôm rả trò chuyện, thấy Lạc Thập Giai tới, tiện tay quay cửa xe xuống, cho đến khi nhìn thấy rõ khuôn mặt của cô, mới miễng cưỡng cúp điện thoại.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!