Chương 19: (Vô Đề)

Lạc Thập Giai tắm rửa xong, đụng ngay Trầm Tuần hút thuốc xong từ sân thượng trở vào.

"Anh đi tắm được rồi." Lạc Thập Giai thu dọn mấy lọ sữa tắm sữa rửa mặt của mình bước ra khỏi phòng tắm. Cô chỉ mặc một chiếc áo thun len mỏng, nhưng do kiểu dáng cổ điển, vẫn tôn lên đường cong trên người cô, vóc dáng này khiến cô không được tự nhiên khi đứng trước mặt Trầm Tuần.

"Vào đi thôi." Trầm Tuần nhìn thấu bộ dáng thiếu tự nhiên của cô, dặn dò: "Buổi tối lạnh."

Lạc Thập Giai nhìn anh một chút rồi chui vào trong phòng.

Ba gian phòng nhà Đại Lưu rất gần nhau, Lạc Thập Giai sợ quấy rầy đến ba người họ đang ở trong phòng ngủ chính, không muốn dùng máy sấy, chỉ là dùng khăn mặt xoa mái tóc ướt.

Phòng khách bên ngoài chắc rất ít sử dụng, ngoại trừ giường còn có một giá sách. Lạc Thập Giai đứng ở trước kệ sách chăm chú tìm kiếm, phát hiện ngoại trừ "tứ đại danh tác" (gồm: Hồng Lâu Mộng, Tây Du Ký, Thủy Hử truyện và Tam Quốc Diễn Nghĩa) mà mọi nhà đều có ra, phần nhiều đều là tạp chí quân sự, toàn là những loại sách Lạc Thập Giai không có hứng thú gì.

Lạc Thập Giai trầm mặc lau tóc, vẫn không quay đầu lại. Cô biết Trường An hiện đang nằm ngủ trên giường, rất an tĩnh, tuy rằng cô ta vẫn chưa muốn ngủ. Hiện tại căn phòng chìm ngập trong bầu không khí quỷ dị, dường như ngay cả việc hít thở cũng quấy nhiễu người kia.

Hàn Đông cầm thêm một bộ ga giường nữa vào cho hai cô, cuối cùng không cần phải đắp chung một cái mền, hai người ngủ ở hai đầu giường, ước chừng cũng không cần lúng túng như vậy, Lạc Thập Giai đã nghĩ thế.

"Cô biết Chu Minh Nguyệt về sau thế nào không?" Trong gian phòng an tĩnh, giọng nói của Trường An tựa hồ vang vọng hơn hẳn, rơi vào trong lỗ tai của Lạc Thập Giai, Lạc Thập Giai cảm thấy màng nhĩ hơi đau nhức.

Đôi tay Lạc Thập Giai đang lau tóc chợt dừng lại, nàng nín thở, không nói gì cả.

Trường An lạnh lùng cười, "Về sau thành tích học tập của cô ấy xuống dốc không phanh, chỉ thi đậu vào cao đẳng nghề, cũng vì thế mà cô ấy và người nhà cãi nhau, sau đó giận dỗi, cũng không chịu học hành tiếp, cứ như vậy đi ra ngoài làm việc."

Lạc Thập Giai sờ sờ tóc của mình, vẫn còn hơi ẩm ướt, nhưng khăn mặt đã không thể lau tóc khô thêm được nữa. Cô vắt khăn lên trên thành ghế dựa, rồi bước lại trước giường, chui vào một đầu giường khác, giống như không có nghe những lời Trường An vừa nói, cứ thế vùi mình ở trong chăn.

Thanh âm của Trường An vẫn đều đều, thanh âm trầm thấp, băng lãnh giống như được truyền ra từ trong địa ngục, "Nghe nói cô ấy bị người ta lừa đi Đông Hoàn. Vùng đất Đông Hoàn ấy, cô cũng biết làm nghề gì kiếm sống rồi chứ?"

Trường An ấn vào công tắc ở đầu giường, tắt đi ngọn đèn cuối cùng trong phòng. Trong bóng tối, Trường An châm chọc cười, "Lạc Thập Giai, rốt cuộc cô còn muốn hại thêm bao nhiêu người?"

Lạc Thập Giai trở mình, nằm ngửa trên giường, đôi mắt mở to, cố gắng nhìn rõ những đường viền trong gian phòng, một hồi lâu sau, cô mới lên tiếng hỏi Trường An, giọng nói rất bình tĩnh, "Cô thích Trầm Tuần, phải không?"

Trường An vẫn luôn tìm chuyện gây khó dễ thế nhưng bởi vì câu hỏi này của Lạc Thập Giai chặn đứng lại. Cô trầm mặc một lát mới hùng hồn trả lời, "Trầm Tuần sống cùng ai cũng được, chỉ có cô là không được."

Lạc Thập Giai chớp mắt một cái, ánh mắt cô đã thích ứng với bóng tối, đã nhìn rõ được bố cục trong căn phòng.

"Ai cũng nói với tôi như vậy. Rốt cuộc tôi đã làm gì sai? Trầm Tuần đã làm gì sai? Tôi thực sự lấy làm lạ, vì sao chúng tôi không thể cùng chung sống với nhau?" Lạc Thập Giai khẽ cười, nghi hoặc hỏi, "Câu hỏi này tôi đã suy nghĩ rất nhiều năm, Trường An, cô có thể trả lời giúp cho tôi sao?"

"Bởi vì hai người không thích hợp."

"Chỗ nào không thích hợp?"

Trường An càng nói càng kích động: "Bởi vì khi hai người ở cùng một chỗ, sẽ đem lại tai họa cho người xung quanh!"

Thanh âm của Trường An giống như thẩm lí và phán quyết trong bóng đêm. Cuối cùng Lạc Thập Giai cũng nghe rõ tội danh của mình.

"Như vầy phải không?" Cô mím môi: "Có lẽ là thế."

Rời khỏi nhà Đại Lưu, Đại Lưu rất nhiệt tình tặng cho họ rất nhiều quà đặc sản, còn dẫn bọn họ đi ăn thức ăn nấu chín tại chỗ, khi đói bụng còn có thể ăn những loại này ở trên đường.

Vợ Đại Lưu, còn đưa riêng cho Lạc Thập Giai một cây chả bò: "Luật sư Lạc, tối hôm qua tôi thấy cô dường như rất thích ăn món này, đây là tôi tự tay muối, cô đừng chê nhé."

Lạc Thập Giai nhận lấy cây chả thịt bò, không biết vì sao, chỉ trong nháy mắt, mũi cô thấy chua chua, cô ôm thật chặt cây chả, miệng há ra nhưng vẫn không thốt ra lời. Đột nhiên cô phát hiện đôi khi lời nói quá khô cứng, có rất nhiều điều muốn nói, thế nhưng suy nghĩ nát óc cũng không nghĩ ra câu nào thích hợp, Lạc Thập Giai lòng đầy xúc cảm cuối cùng chỉ mím môi cười, nói ra hai chữ, "Cám ơn."

Sau khi nói xong, Lạc Thập Giai bước lên xe trước, cô nhìn chằm chằm vào Trầm Tuần, thế cho nên không để ý ghế ngồi phía sau đã có một người không ngờ đến đang ngồi trên đó. Tiếng sập cửa làm cả xe chấn động, Lạc Thập Giai rốt cục chú ý tới ghế phía sau của mình.

"Cô đi cùng xe với tôi?" Lạc Thập Giai chỉnh lại kính chiếu hậu, nhìn thoáng qua Trường An qua tấm kính, cô thấy khá bất ngờ.

"Tối hôm qua anh Hàn ngủ không ngon, cần ngủ bù, họ bảo tôi sang đây đổi tay với cô."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!