Chương 18: (Vô Đề)

Trường An ngồi trên xe Trầm Tuần, Hàn Đông thì lái xe của Lạc Thập Giai. Bốn người bắt đầu cùng nhau lên đường, bầu không khí lúc này cũng không được tốt lắm.

Trường An ngồi ở ghế phó tài bên cạnh Trầm Tuần, vẻ mặt không vui. Trường An còn rất tức giận, cắn chặt môi, Trầm Tuần vốn trầm mặc ít lời, hai người đương nhiên cũng chẳng ai lên tiếng nói chuyện.

Để đề phòng bản thân mệt mỏi ngủ gục, Trầm Tuần mở radio trên xe lên, giọng phát thanh viên của đài zuzu phát ra từ loa, "bộp", Trường An vỗ mạnh tắt radio.

Trầm Tuần cũng chẳng chất vấn hành động này của Trường An, chỉ trầm mặc nhìn thẳng phía trước, tiếp tục chuyên tâm lái xe.

"Tại sao lại dẫn cô ta theo?" Trường An dựa lưng vào ghế, khoanh hai tay trước ngực.

Trầm Tuần bình thản, ánh mắt cũng chẳng tỏ vẻ tức giận gì, thế nhưng trong đầu không ngừng vang lên từng câu từng chữ Lạc Thập Giai vừa nói, vẻ mặt bi thương lại tuyệt vọng, đáy lòng lại dấy lên yêu thương.

Mặc kệ đoạn đường này có bao xa, mặc kệ trạm kế tiếp là nơi nào, nếu cô nguyện ý đi cùng anh, cho dù chân trời góc biển anh cũng dẫn cô theo.

Trầm Tuần nhàn nhạt trả lời: "Cô ấy cũng muốn đi Ninh Hạ."

"Cô ta đến Ninh Hạ làm cái gì?"

"Không biết."

Trường An nhăn mày lại, cắn chặt môi, tức giận hỏi: "Có phải anh vẫn còn yêu cô ta không?"

Trường An vừa dứt lời, xe Trầm Tuần đi ngang qua một cái ổ gà to, chiếc xe nghiêng hẳn sang một bên, phiến chữ "Thượng lộ bình an" lắc lư qua lại.

Trầm Tuần trầm mặc một hồi mới trả lời.

"Phải."

Một chữ này giống như pháo hoa tỏa sáng trong đêm, "bùm bùm" chầm chậm đốt cháy Trường An, cô muốn nhảy lên thế nhưng bị sợi dây an toàn siết lại.

"Anh yêu cô ta, cớ sao còn muốn kết hôn?" Trường An khó có thể tin hét lên, "Trầm Tuần, tại sao anh còn kết hôn? Tại sao lại muốn sinh Manh Manh? Anh làm như vậy là có lỗi với ai?"

Trầm Tuần không trả lời bất cứ câu chất vấn nào của cô, hai tay nắm chặt tay lái, hồi lâu mới trả lời: "Anh không biết." Anh ngập ngừng một chút lại nói, "Anh chỉ biết là, cô ấy đã trở về, anh không thể khuyên bản thân hãy để cô ấy đi."

Trường An trợn to mắt nhìn Trầm Tuần, cô cũng không biết cơn tức của mình từ đâu đến, chỉ biết chúng không ngừng trỗi dậy.

"Trầm Tuần! Anh điên rồi!"

Trầm Tuần đạp mạnh chân thắng, chiếc xe Jeep lết bánh trên mặt đường thêm mấy mét, cuối cùng dừng ở ven đường.

Ánh mắt của anh vẫn nhìn chăm chú về phía trước, nhìn về nơi xa xăm, vẻ mặt ngưng trọng. Rất lâu sau đó, anh mới chậm rãi nghiêng đầu nhìn sang, rất nghiêm túc nói với Trường An, "Phải, anh đã sớm điên rồi."

Đôi mắt sâu thẳm không thấy đáy, nghiêm túc đến mức hoảng sợ, "Lúc cô ấy rời bỏ anh, anh đã điên rồi."

Từng đoạn đường cứ thế trôi qua, Lạc Thập Giai và Trầm Tuần cũng không ai lên tiếng giải thích dù chỉ một câu, coi như chưa từng có chuyện gì xảy ra, cứ thế lên đường.

Có rất nhiều chuyện, Lạc Thập Giai không nói rõ, Trầm Tuần cũng thế. Hai người họ đã xa cách nhiều năm, quá nhiều khúc mắc, khi cần giải trừ lại có cảm giác không biết nên bắt tay từ đâu, đành phải đi đến đâu hay đến đó.

Ngược lại, bầu không khí trong xe Lạc Thập Giai rất hài hòa, Hàn Đông là một người cởi mở phóng khoáng, tuy rằng vóc dáng to béo, nhưng thật ra tính tình rất thiện lương. Nhìn thấy vẻ mặt uể oải vì thiếu ngủ của Lạc Thập Giai, chủ động đưa ra yêu cầu làm tài xế cho cô, còn bảo cô nghỉ ngơi một chút.

Lạc Thập Giai co chân nằm ở ghế phía sau, lật người vài lần vẫn không thể ngủ được, cuối cùng đành ngồi dậy bắt đầu có nổi hứng bắt chuyện với kẻ trông cà phất cà phơ chẳng có gì quan trọng là Hàn Đông kia.

"Sao anh quen được anh ấy?"

Hàn Đông liếc mắt nhìn Lạc Thập Giai qua kính chiếu hậu, đầu tiên hơi ngây người sửng sốt, sau đó cười cười.

"Trầm Tuần hả? Quen trong quán rượu." Hàn Đông kể sơ lượt, nét mặt rất xúc động: "Lúc đó việc làm ăn không được suông sẻ, vợ trước đòi li hôn, còn giành quyền nuôi con với tôi. Tôi thì nghèo đến mức ngày ngày lủi góc xó rốn nợ, còn phải trốn lệnh truyền triệu tập của tòa án."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!