"Cốc cốc cốc." Ba tiếng gõ cửa liên hồi khẽ vang lên cắt đứt mạch ký ức của Trầm Tuần.
Anh từ trên giường ngồi dậy, tiện tay khoác chiếc áo thun lên trên người rồi bước ra mở cửa.
Cô gái đứng trước cửa nồng nặc mùi rượu, Trầm Tuần chỉ cảm thấy vừa yêu vừa hận.
Cô cúi đầu, cái bóng thật dài che phủ hết nửa bên mặt, vẻ mặt cô đơn, ánh mắt toát ra vẻ kiều mị mê ly. Khi cô ngước mắt nhìn Trầm Tuần, cả người hình như muốn phiêu diêu.
Ở trước mặt cô, Trầm Tuần cảm giác dòng máu đang chảy trong thân thể mình đã không còn là máu, mà là một đại dương vô tận không bến bờ, một đại dương vì cô mà trỗi sóng sôi trào.
"Em vừa đi đâu mà uống say thế này?" Trầm Tuần chỉ nhíu mày.
…
Lạc Thập Giai uống cạn chai bia thứ tư, hơi men xông thẳng đến đỉnh đầu, lúc lạnh lúc nóng, nhưng cô không thấy say, trái lại càng làm cô thêm thanh tỉnh, càng thêm đau lòng.
Khoảnh khắc Trầm Tuần mở cánh cửa ra, nhìn vẻ mặt mệt mỏi, bộ dáng lôi thôi lếch thếch của anh, Lạc Thập Giai cảm thấy như có gì đó đang đâm nát trái tim của mình ra.
Lạc Thập Giai trầm mặc giơ tay lên, đẩy mạnh anh vào trong phòng.
Trầm Tuần không ngờ cô đột nhiên đưa tay đẩy anh, anh loạng choạng lùi về phía sau, hai hàng chân mày càng nhíu chặt hơn.
Lạc Thập Giai trở tay đóng cửa lại, không chờ Trầm Tuần kịp phản ứng, cô đã lao mình nhảy lên trên người của anh.
Do Trầm Tuần đang định ngủ trưa, trên người chỉ mặt một chiếc áo thun màu trắng. Hai người cứ ôm cứng lấy nhau như thế, tay cô nắm chặt lấy áo của anh, chân cô ghìm chặt lấy hông của anh.
Nhiệt độ hai cơ thể đan xen, dần dần trở nên nóng bỏng.
"Yêu em đi." Lạc Thập Giai khẽ cắn tai Trầm Tuần, giọng nói khàn khàn thoảng mùi men say thốt ra ba chữ này.
Mà ba chữ này hiện giờ lại giống như một câu thần chú làm cho Trầm Tuần dường như nín thở, gần như ôm chặt lấy cô theo bản năng.
Kích tình giống như một ngọn đuốc, chỉ cần châm lên liền cháy lan ra đồng cỏ, từ trên người của Lạc Thập Giai, đốt tới trên người Trầm Tuần. Trầm Tuần khéo léo ôm chặt cô xoay người, bất ngờ làm cho cô không kịp phòng bị đè ép vào bờ tường.
Hô hấp của Lạc Thập Giai càng lúc càng nhanh, cô hôn lung tung lên người Trầm Tuần, đôi tay sờ soạng trên người anh, rồi luồn vào trong vạt áo, lòng bàn tay cực nóng thiêu đốt từng tấc tế bào trên cơ thể Trầm Tuần, vừa khiêu khích vừa nguy hiểm.
Hô hấp của Trầm Tuần cũng càng ngày càng nặng nề, một tay anh ôm lấy hông của Lạc Thập Giai, một tay vòng qua cổ Lạc Thập Giai, muốn cuốn chặt cô vào trong lòng mình.
Nụ hôn của anh mãnh liệt lại cuồng dã, hơi thở ấm nóng phả lên trên mặt, trên cổ, trên môi của Lạc Thập Giai. Anh chẳng khác nào một con mãnh thú, không có chút ôn nhu, lại giống như đang đem tất cả căm thù cất giấu sâu trong lòng phát tiết ra ngoài.
Chỉ trong khoảnh khắc răng môi gắn bó, Lạc Thập Giai cảm giác mình giống như một chiếc đồng hồ hẹn giờ, bị ai đó đập mạnh vào, cả linh hồn cũng rung lên.
Lạc Thập Giai đưa tay ôm mặt của Trầm Tuần, khoảng cách hai người rất gần, gần đến mức hơi thở của anh cũng thấm sâu vào trong trái tim của cô. Lạc Thập Giai gắng sức mở to mắt, tham lam nhìn Trầm Tuần, muốn nhìn thật rõ khuôn mặt lúc này của anh, muốn ghi nhớ thật kỹ từng đường vân tấc thịt trên da anh.
Nhưng cô càng muốn nhìn rõ, thì trước mắt càng mơ hồ, giống như một mảnh sương mù dày đặc, tuy hai người ở gần nhau như vậy, nhưng từ đầu đến cuối cô vẫn không thể biết được trước mắt mình là cái gì.
Khi Trầm Tuần thấy rõ nét mặt của cô, anh ngây người sửng sốt một chút, nặng nề hít một hơi thật sâu, trở tay đẩy đầu cô ngã lên bờ vai của mình.
Tất cả kích tình, vào giờ khắc này lặng lẽ rút lui.
Tiếng hít thở của cả hai vang vọng khắp căn phòng tĩnh lặng.
Trầm Tuần không nhúc nhích, chỉ lẳng lặng ôm thật chặt Lạc Thập Giai, rất chặt, như muốn đem Lạc Thập Giai hòa vào trong thân thể của mình.
Từng giọt nước mắt Lạc Thập Giai rơi xuống đầu vai của Trầm Tuần, nhuộm ướt chiếc áo thun màu trắng trên người anh.
Cô đột nhiên há mồm cắn mạnh vào đầu vai của Trầm Tuần, cô dùng hết sức, dường như chỉ có như vậy, mới có thể làm cho cô không khóc ra thành tiếng.
"Vì sao anh không làm tình với em?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!