Lạc Thập Giai ngủ thẳng một giấc đến tận trưa mới thức dậy, nghe tiếng Hàn Đông gọi ngoài cửa, cô khó khăn lắm mới mở mắt ra được.
Sau khi rửa mặt chải đầu xong xuôi, lúc xuống lầu đã đến giờ ăn cơm trưa, thức dậy quá muộn, cho nên không kịp ăn sáng, dạ dày hơi khó chịu, người cũng không muốn nói chuyện.
Hàn Đông dẫn Lạc Thập Giai đến thẳng tiệm ăn ở gần đó, Trầm Tuần và Trường An đã ngồi ở bàn ăn, hai người đang nhỏ to chuyện gì đó.
Hàn Đông lên tiếng bắt chuyện, hai người cũng ngẩng đầu lên nhìn, cũng cùng nhau nhìn sang Lạc Thập Giai.
"Anh Hàn, anh xem muốn ăn cái gì thì tự gọi thêm nhé." Trường An cầm menu món ăn trên tay đưa cho Hàn Đông vừa ngồi xuống bàn, cố ý làm lơ không nhìn đến Lạc Thập Giai. Cô ghét cay ghét đắng Lạc Thập Giai, Lạc Thập Giai cũng quen với chuyện này rồi.
"Cháo ở đây ăn rất ngon, anh gọi cho em một chén, em ăn xong thì ăn thêm chén cơm nữa nhé." Thanh âm của Trầm Tuần nhỏ nhẹ, phảng phất trên bờ vai của Lạc Thập Giai, Lạc Thập Giai cảm giác cơ thể bên trái của mình khẽ cương cứng lại.
Trầm Tuần đẩy thực đơn đến trước mặt Lạc Thập Giai, "Em xem thích ăn cái gì thì tự gọi đi."
Lạc Thập Giai không dám ngẩng đầu nhìn thẳng anh, chỉ cúi đầu nhìn những con chữ được viết theo kiểu Tống in trên thực đơn. Hai người ngồi song song với nhau, nhưng vẫn duy trì khoảng cách an toàn, đều ăn ý quên đi chuyện khắc khẩu tranh cãi hồi hôm qua, coi như chưa từng xảy ra.
Cửa tiệm này dọn thức ăn ra rất nhanh, khác với Trầm Tuần, lúc Hàn Đông ăn cơm thích vừa ăn vừa nói chuyện, Trường An cũng rất phối hợp. Vì vậy trên bàn cơm xuất hiện hai hình ảnh trái ngược. Hai người bên kia trò chuyện rôm rả, hai người bên này chỉ cúi đầu ăn, một câu nói cũng không nói.
Hàn Đông chẳng biết chuyện trước kia của bọn họ, đột nhiên nhớ ra chuyện gì đó, quay sang nói, "Nói như vậy, cả ba người đều cùng học cấp ba với nhau rồi?"
Chỉ một câu đơn giản như vậy lại khiến cả ba đều ngây người sửng sốt.
Lạc Thập Giai cúi mắt xuống nhìn chằm chằm vào chén cơm ở trước mặt mình, hồi lâu sau, cô mím môi cười cố gượng đáp lời, "Có thể xem là vậy, nhưng mà sau đó Trầm Tuần lại chuyển trường."
Lạc Thập Giai vừa dứt lời, nét mặt Trường An trong nháy mắt lạnh xuống. Gương mặt cô xanh mét trừng mắt với Lạc Thập Giai.
Một tiếng "bốp" vang lên, nhanh đến mức tất cả mọi người không kịp phản ứng. Trường An đã ném thẳng chiếc đũa lên trên mặt Lạc Thập Giai.
Biến cố bất thình lình làm cho sắc mặt Trầm Tuần thay đổi ngay lập tức, anh đưa tay muốn nhặt chiếc đũa kia lên, lại bị Lạc Thập Giai quật cường ngăn cản.
Lạc Thập Giai lại chẳng tỏ vẻ gì, chỉ yên lặng nhặt chiếc đũa của Trường An lên, sau đó đặt lên bàn, cười nói: "Đũa của cô bị rớt xuống đất rồi, lấy đôi đũa khác dùng nhé." Lời nói nhẹ nhàng, cứ như vừa rồi Trường An không cẩn thận làm rớt đũa xuống đất vậy.
"Chuyển trường? Lạc Thập Giai, lời như vậy mà cô cũng nói được hả? Cô có biết dì Tô phải cầu cạnh bao nhiêu người mới xin cho Trầm Tuần bảo lưu được học bạ không?" Trường An không thể nhịn được nữa, giơ ngón tay chỉ thẳng vào mặt Lạc Thập Giai, tức tối chất vấn Lạc Thập Giai: "Nếu không vì cô, làm sao Trầm Tuần lại bị đuổi học? Cô có biết cái ông chú gì đó của cô, thiếu chút nữa hại anh ấy không được đến trường không?"
"Năm đó nếu không phải cô…"
"Trường An, đủ rồi." Rốt cuộc Trầm Tuần cũng hét lên cắt đứt lời nói của Trường An. Sắc mặt của anh dần dần trở nên nghiêm túc. Vẻ mặt lạnh lùng càng nhìn càng phát sợ.
Trầm Tuần cũng không ăn cơm nữa, đặt đũa xuống bàn, bầu không khí trên bàn cơm trở nên nặng nề, bốn người có tâm sự riêng.
Hàn Đông biết tình hình trước mắt không ổn, vội vã lôi kéo Trường An: "Anh đưa em về nhà thu dọn hành lý, ngày mai sẽ phải lên đường rồi, phải chuẩn bị ngay mới kịp."
Trường An chẳng thèm nhúc nhích, cô trừng mắt nhìn Lạc Thập Giai, trong ánh mắt toát ra vẻ căm phẫn không thể nói bằng lời, cũng không muốn tiếp tục nói nữa, nhưng cô vẫn không chịu được cảnh Trầm Tuần bao che cho Lạc Thập Giai, cuối cùng tức giận cầm túi của mình lên chạy xông ra ngoài, Hàn Đông lại càng hoảng sợ, vội vàng đuổi theo.
Lại tỏ ra chẳng có chuyện gì phát sinh, hai người kia đi khỏi, Trầm Tuần lại cầm đũa lên, giọng nói của anh vẫn bình thản, chẳng rõ đang suy nghĩ điều gì.
"Em ăn nhanh lên, ăn xong quay về phòng nghỉ ngơi một chút, từ đây đến Ninh Hạ vẫn còn xa, lái xe cũng khá lâu."
***
Hàn Đông gọi mấy cuộc điện thoại cho Trầm Tuần nói Trường An vẫn còn khóc, lần này Trầm Tuần đã chọc giận cô ta thật rồi.
Trầm Tuần biết Trường An tức giận, cô ấy không có ý xấu, chẳng qua là muốn đòi lại công bằng cho anh mà thôi.
Thế nhưng người kia lại là Lạc Thập Giai, anh cần công bằng này sao?
Quay về nhà nghỉ tắm rửa một hồi, Trầm Tuần cho là mình có thể ngủ trưa một giấc. Nhưng nằm trên giường lăn qua lăn lại vẫn không thể nào ngủ được.
Vừa nhắm mắt thì chuyện ngày trước đã bị anh phong ấn kín tận sâu trong linh hồn bỗng trỗi dậy hiện ra trước mắt.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!