Chương 15: (Vô Đề)

Lạc Thập Giai đi rồi, Trầm Tuần không lên tiếng giải thích bất cứ điều gì, tuy rằng Hàn Đông rất ngạc nhiên, nhưng cũng không hỏi nhiều. So với những lần trước thì bữa cơm này nặng nề hơn rất nhiều.

Trở về nhà nghỉ, Trầm Tuần vẫn ở trong phòng hút thuốc, Hàn Đông không rảnh quan tâm đến anh, chỉ lo giải quyết chuyện của mình, anh ta gọi liên tục mấy cuộc điện thoại, chờ đến lúc anh ta quay trở lại thì cái gạt tàn thuốc trong phòng đã chất đầy mẩu tàn thuốc.

Hàn Đông trông thấy bộ dáng chán chường của Trầm Tuần, nhịn không được lên tiếng hỏi, "Rốt cuộc hai người đã xảy ra chuyện gì? Vừa rồi Luật sư Lạc bỏ đi đâu thế?"

Trầm Tuần không lên tiếng, cũng không quay đầu lại, làm như không nghe thấy lời nói của Hàn Đông, tiếp tục trầm mặc trong khói thuốc.

Hàn Đông cũng chẳng truy hỏi, chỉ đưa tay đánh vào lưng Trầm Tuần một cái, Trầm Tuần bị đánh bất ngờ giật mình hậm hừ chán nản, Hàn Đông tức giận hét lên, "Cậu có còn là đàn ông nữa không vậy hả? Lo lắng thì mau chạy đi tìm đi, đứng đây hậm hực thì được cái quái gì?"

Trầm Tuần không nói gì, chỉ yên lặng di di dập tắt đầu điếu thuốc, xoay người vén cái chăn trên chiếc giường đơn của mình lên, bộ dáng thảnh thơi giống như chẳng có chuyện gì xảy ra, "Muộn rồi, đi ngủ đi, mai còn phải dậy sớm."

Hàn Đông cau mày nhìn anh chằm chằm, "Tôi vừa gọi điện thoại cho Trường An."

"Ừ."

"Cô ấy hỏi tôi địa chỉ nhà nghỉ."

Rốt cục Trầm Tuần cũng có phản ứng lại, "Cô ấy muốn đến đây?" Anh liếc nhìn đồng hồ, "Đã khuya lắm rồi."

Hàn Đông nhíu chặt mày nhìn anh, một lát sau mới thở dài một hơi, "Cô ấy yêu cậu nhiều năm như vậy, lúc này đối với cô ấy mà nói, nào có tính là muộn?"

Cuộc đời này của Trầm Tuần không có mấy người bạn thật lòng, bỏ qua Hàn Đông, Trường Trì cũng được tính là một người quan trọng nhất, đám bạn du thủ từ hồi cấp ba đến nay, tùy tiện đếm sơ sơ cũng được vài chục năm.

Trường An là em gái của Trường Trì. Sau khi Trường Trì tốt nghiệp trung học, cha mẹ li hôn. Cha dẫn theo Trường An trở về nhà ông bà ở Tây An, Trường Trì ở lại thành phố Thẩm Quyến sống cùng mẹ, lúc Trường Trì hai mươi tuổi thì mẹ anh chết vì bệnh tật, tính Trường Trì quật cường, không chịu đi đến Tây An tìm ba, ở lại đó cùng Trầm Tuần bắt đầu gây dựng sự nghiệp, hai người dốc sức làm việc mười mấy năm, có tiền cùng chia, có khổ cùng chịu, chính vì phần tình nghĩa này cho nên Trầm Tuần mới bị Trường Trì cuỗm hết tiền bạc trong công ty rồi bỏ đi mất tăm mất tích, thế nhưng anh vẫn cứ tin tưởng Trường Trì, kiên trì muốn tới Tây An tra rõ chân tướng.

Trường An nhận điện thoại của Hàn Đông, vẻ mặt mệt mỏi chạy tới nhà nghỉ, nhìn thấy Trầm Tuần và Hàn Đông sau nhiều năm không gặp, viền mắt bất giác ửng đỏ. "Anh Hàn, Trầm Tuần." Thanh âm của cô hơi nghẹn ngào.

Hàn Đông liếc mắt nhìn hai người, lặng lẽ đi ra khỏi phòng, "Tôi đi ra ngoài hóng gió một chút, hai người cứ trò chuyện tự nhiên."

Hàn Đông đi rồi, gian phòng dường như rơi vào khoảng không chết lặng, tất cả đều bám mùi khói thuốc, cảm giác muốn sặc sụa sau mỗi lần hít thở. Trường An trầm mặc nhìn Trầm Tuần, một lúc lâu sau mới lên tiếng phá vỡ trầm mặc.

"Sao lại hút nhiều thuốc như vậy, hút thuốc nhiều không tốt cho sức khỏe."

Trầm Tuần ngồi bất động trên ghế.

Viền mắt Trường An hồng hồng nhìn chằm chằm Trầm Tuần, tầm mắt cũng không dời đi, "Hai năm trước em nghe nói anh li hôn, hai năm qua anh vẫn sống một mình không có ý định với ai."

"Ừ."

"Nhiều năm qua em cũng chưa có ý định kết hôn, em…"

"Em biết anh trai em đi đâu không?" Trầm Tuần cắt đứt lời sắp sửa nói ra của Trường An.

"Anh của em à?" Trường An bị cắt ngang dòng suy tư, nhất thời cũng bị Trầm Tuần đánh lạc hướng trọng tâm câu chuyện. Cô ngây ngốc chớp mắt nhìn anh, hỏi ngược lại Trầm Tuần, "Chẳng phải anh ấy ở Ninh Hạ sao?" Vừa nói, vẻ mặt của cô cũng thêm nghiêm túc hơn, "Chẳng phải anh… đến đây tìm em sao?"

Trầm Tuần suy nghĩ một hồi, nhấp mím môi nói: "Đúng là anh tới tìm em, nói chính xác là tới tìm nhà của em, anh muốn hỏi thăm xem người nhà em có biết tin Trường Trì hiện đang ở đâu hay không? Cách đây không lâu, cậu ta bảo muốn đầu tư vào ngành mới, rút hết tiền vốn của công ty đổ dồn vào dự án đó, hiện tại toàn bộ nguồn tài chính Nhân Hòa bị mất sạch."

Trường An vốn chẳng có tâm tư nào nghe anh nhắc đến những chuyện liên quan đến công việc, biểu tình trên mặt cô lập tức lộ ra dáng vẻ bị lừa dối, nước mắt lập tức đong đầy trên khóe mắt, cô mở to đôi mắt, ánh mắt quật cường: "Trầm Tuần, nếu chẳng phải không tìm được anh ấy, anh sẽ không tới tìm em, phải không? Đã như vậy, cớ sao anh lại nói nhớ em!"

Vẻ mặt Trầm Tuần nghiêm nghị, thanh âm thoáng trầm xuống, "Là Hàn Đông sợ em không chịu tới gặp anh, tùy tiện tìm cái cớ để nói mà thôi."

Trường An kích động đứng bật dậy, cô cố kìm nén nước mắt đang ngập trong khóe mắt, "Anh quá tàn nhẫn, Trầm Tuần, anh ác độc lắm."

Bầu không khí xung quanh ngưng kết, hai người cứ giằng co như vậy, ước chừng cũng chẳng tìm ra một nguyên cớ nào. Trầm Tuần nhẹ thở dài một hơi: "Nếu như bây giờ em không muốn nói, anh cũng không miễn cưỡng em." Vừa nói vừa cầm điếu thuốc và cái hộp quẹt lên, "Anh ra ngoài hút điếu thuốc, em ở trong này nghỉ ngơi một lát đi."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!