Chương 14: (Vô Đề)

Con đường này hình như không có điểm dừng, Lạc Thập Giai không nhớ rõ mình đã đi qua bao nhiêu ngã tư đèn xanh đèn đỏ, cô không thể quay đầu lại, chỉ có thể đi thẳng về phía trước.

Đây là con đường dẫn xuống mười tám tầng địa ngục sao? Vì sao cô lại tuyệt vọng như vậy? Tuyệt vọng đến thế giới rộng lớn này, cô dường như cảm giác bản thân mình không có chỗ để lẩn trốn?

Nước mắt từ từ rơi xuống, từng viên từng giọt, cứ lặng lẽ lướt qua khuôn mặt của cô, cuối cùng rơi xuống thấm vào bộ quần áo màu sậm trên người, sau đó biến mất, dường như cô đã quen với những năm tháng phải cố gắng nén đau khổ xuống chỗ sâu nhất trong đáy lòng.

Mười bốn tuổi, cô từ Tây An được chuyển lên trường trung học tốt nhất thành phố Thẩm Quyến. Diêm Hàm nói, chất lượng dạy học ở thành phố Thẩm Quyến rất tốt, tỷ số học lên càng cao. Thành phố Thẩm Quyến lại là một trong những thành phố lớn, cô cần được học ở nơi như thế.

Lạc Thập Giai tin tưởng tuyệt đối vào những lời nói này của ông, cô không có ba ba, cô đã tôn kính Diêm Hàm chẳng khác nào ba ruột của mình. Vui vẻ thu dọn hành lý, đến sống ở một thành phố xa lạ, cách xa ngôn ngữ địa phương quen thuộc, rời xa mảnh đất đã sinh ra cô, và cả thứ tuy rằng không thân thuộc, nhưng cũng là duy nhất, đó là người nhà.

Cô không muốn nhớ đến những hồi ức đã qua này, nhưng hình ảnh đáng sợ đó luôn xuất hiện trong những cơn ác mộng về đêm của cô.

Ông say rượu đến thăm cô, cô không rõ cho nên tốt bụng rót cho ông chén canh giải rượu, cô kính trọng ông, phải biết rằng, ông ta ở trong lòng cô chính là người quan trọng như thế đó. Còn ông thì sao? Ông ta ôm lấy cô trong men say.

Một cô bé mười mấy tuổi đầu làm sao chống lại người đàn ông đang độ tuổi tráng niên? Cô chỉ có thể lạnh run trong lồng ngực của ông ta. Ông ta lấy cằm vuốt ve làn da của cô, những sợi râu lởm chởm trên mặt đâm vào da, khiến Lạc Thập Giai không ngừng lùi về sau.

Ông say, thì thầm nói mớ bên tai Lạc Thập Giai, "…Thập Giai của anh, em mau lớn nhanh lên một chút, anh sắp chờ không được rồi." Ông cầm lấy tay của Lạc Thập Giai vuốt gò má của mình, "Em xem, anh chờ đến sắp già…"

"Tôi cho em học trung học, học đại học, em muốn học cái gì, tôi sẽ cho em học cái đó, chờ khi em tốt nghiệp, tôi sẽ cưới em."

"…"

Một biến cố như vậy khiến cho một thiếu nữ không rành thế sự như cô bất ngờ không biết nên đối đáp như thế nào, chỉ điên cuồng gào khóc. Người cô luôn kính trọng như cha ruột, sao có thể nói ra những lời này với cô. Cô không nghĩ ra, cũng không muốn nghĩ.

"Chú Diêm, chú làm sao vậy? Chú mau tỉnh lại đi…"

Vòng ngực của ông chẳng khác nào một cái lồng giam, giam cầm cô trong đó, khiến cô không thể hít thở được, hai tay cô chống đỡ trước ngực ông, nhưng căn bản không thể chống lại sức lực của ông.

Mùi rượu nồng nặc, nụ hôn nóng bỏng từng chút một rơi lên mặt, lên cổ Lạc Thập Giai, Lạc Thập Giai chỉ cảm thấy toàn thân cứng ngắc, thế nhưng cô vẫn không thể ngăn được cảm giác buồn nôn đang cuộn trào dâng lên trong dạ dày mình, cuồn cuộn như thác đổ, cô phun lên trên người Diêm Hàm.

Ác mộng như những bức tranh chuyển đổi với nhau, những hình ảnh kia đều mang sắc thái u ám.

Đó là hồi ức cô luôn muốn trốn tránh, là khoảng thời gian cô muốn xóa bỏ, nhưng nó lại giống như ma như quỷ cứ bám theo cô như bóng với hình, cô trốn không thoát, xua không đi…

"…"

"Rốt cuộc vì sao ông yêu tôi?" Biểu tình thâm trầm như vậy, vốn không nên xuất hiện ở trên mặt của một cô gái mười sáu tuổi, những chuyện rách nát như đang muốn thúc giục, buột cô nhanh chóng trưởng thành sớm. Cô bắt đầu phòng bị, bắt đầu tránh né những thân cận của ông, nhưng ông luôn có nhiều biện pháp bắt cô lại.

"Thập Giai, em là cô gái tốt nhất, vừa sạch sẽ lại đơn thuần." Ánh mắt ông nhìn cô tham lam thèm khát, thèm khát khiến cho cô hoảng sợ. Ông nói, "Nhìn em, làm anh nhớ đến khoảng thời gian anh cũng còn non trẻ như em."

Lạc Thập Giai không muốn suy nghĩ đến những lời nói này của Diêm Hàm, thực sự quá ác tâm, cô xấu hổ khi nhắc tới với bất kỳ ai, thậm chí còn không cho phép bản thân mình nghĩ đến, cô bắt đầu chán ghét rồi sau đó buông thả và vứt bỏ chính mình, dốc sức học thói hư tật xấu.

Cô nghĩ, nếu như cô không còn là một cô gái tốt, cô không sạch sẽ, không thuần khiết, phải chăng Diêm Hàm sẽ buông tha cho cô?

Nhưng không, ông ta không buông tha, cũng không từ bỏ cô.

Khi Lạc Thập Giai đập cái ly lên đầu tay thiếu gia nhà giàu kia, gia đình hắn ta có tiền có thế ở thành phố Thẩm Quyến đã tìm đến làm phiền cô, cô cũng chẳng mặn mà tìm cách giải quyết chuyện này, đương nhiên, cuối cùng Diêm Hàm đã đứng ra giải quyết nó.

Ông dẫn cô về nhà, nói với cô, "Thập Giai, đừng dằn vặt bản thân, đừng làm anh đau lòng."

Lắng nghe những lời nói thâm tình của ông ta, Lạc Thập Giai chỉ cảm thấy cảm giác buồn nôn quen thuộc đang cuộn trào trong bụng cô.

"Đừng nói nữa, thật là ghê tởm." Thanh âm của Lạc Thập Giai lạnh lùng, "Nếu mẹ tôi biết ông nói những lời này với tôi, bà sẽ không chịu đựng được. Ngày nào bà cũng nơm nớp lo lắng ông sẽ bỏ rơi bà, lúc nào cũng nghi kị tìm kiếm xem ai sắp trở thành tình địch của mình." Trên mặt Lạc Thập Giai lại lộ ra biểu tình chán ghét bản thân, không nhịn được tự giễu, "Tình địch lại là con gái của mình, ngẫm thế nào cũng thấy ghê tởm."

Diêm Hàm đau lòng nhìn cô, nhưng cô ngồi rất xa, giống như một con nhím tự dựng gai nhọn lên đâm chính mình.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!