Lạc Thập Giai liên tục đạp chân ga, trên chữ số đồng hồ đo kilomet không ngừng bị kéo lên cao, cô muốn rời khỏi chỗ này thật nhanh.
Cảm giác sợ hãi này chẳng khác nào cái bóng luôn theo sát bên người cô, cho dù đã bao nhiêu năm qua không còn chính diện nghênh chiến với nó, nhưng cô vẫn hoảng sợ như cũ.
Vẫn chưa qua ba mươi phút sau cuộc nói chuyện ngắn ngủi với chú Chu, Lạc Thập Giai đã nhận được điện thoại của Loan Phượng.
Loan Phượng chính là mẹ của Lạc Thập Giai, một năm bà không gọi cho cô quá hai cuộc.
Lạc Thập Giai nhận điện thoại ngay trong xe, giọng nói của Loan Phượng truyền ra từ auto audio (dàn loa trên xe hơi), cảm giác rờn rợn càng thêm mãnh liệt, chẳng khác nào loài cỏ Mạn Đằng đeo bám dai dẳng, dần dần bao trùm lên Lạc Thập Giai.
"Nghe chú Chu nói, con vừa trở về?"
Lạc Thập Giai nín thở, không nói gì. Loan Phượng cũng chẳng buồn chẳng giận, giọng nói như làm nũng, "Vì sao không quay lại thăm mẹ?"
Mẹ? Cái từ này khiến Lạc Thập Giai cảm thấy rất châm chọc.
"Đêm nay con về nhà nhé, để mẹ gọi chú Diêm đến nhà chơi, cả nhà chúng ta dùng chung một bữa cơm."
Vừa nghe nhắc đến cái tên của cơn ác mộng đó, Lạc Thập Giai cũng có chút phản ứng. Lòng hận thù bị chèn ép cuối cùng biến thành cơn tức từ trong lồng ngực xông thẳng ra bên ngoài làm cho giọng nói càng thêm khắc nghiệt, thanh âm ấy hầu như được rít qua từng kẽ răng, "Ai là người một nhà với ông ta?"
Loan Phượng cố gắng duy trì giọng nói ôn nhu và nghiêm túc. Bà khẽ thở dài một hơi ở bên kia đầu điện thoại. Tiếng thở dài phát ra từ auto audio lan tỏa khắp không gian nhỏ hẹp trong xe đập vào người Lạc Thập Giai, đầy u oán, "Cả năm nay ông ấy không đến thăm mẹ, có lẽ đã tìm được người mới rồi, hiện giờ ông ấy có tiền có địa vị, mà mẹ thì đã già."
Thanh âm của Loan Phượng nhàn nhạt, tựa hồ đang khuyên nhủ đang an ủi, nhưng mơ hồ mang theo vài phần cầu xin: "Thập Giai, trước giờ ông ấy vẫn luôn yêu thương con, đối xử với con chẳng khác nào con gái ruột, con về, chắc chắn ông ấy sẽ đến."
Lạc Thập Giai lạnh lùng cười. Lời này được thốt ra từ trong miệng mẹ của cô, cô chỉ thấy khinh miệt.
****
Bao nhiêu năm chưa trở lại nơi này? Mười hai năm? Hay là mười ba năm?
Trên tường rào quanh căn biệt thự, cây leo Phong Đằng trải qua mấy năm nay đã phủ kín tường, hôm nay tiết trời đã qua, không còn vẻ tươi tốt um tùm mà chỉ còn cành khô tàn lá đợi mùa xuân năm sau lại lần nữa trùng sinh. Bên trong tường, căn biệt thự ngói đỏ đỉnh nhọn như các tòa nhà ma trong phim ảnh tọa lạc trong tiểu khu dân cư xa hoa, không hề có sức sống, vắng vẻ lạnh ngắt.
Đây chính là một tòa lồng giam, một lồng giam bằng vàng, mà cô chính là một con chim chưa từng được dang cánh bay lượn tự do ra bên ngoài. Đôi cánh đã bị người ta chặt gãy, vĩnh viễn không thể thoát thân.
Cô đứng ở trước cánh cổng được làm theo kiến trúc Châu Âu màu đen có khắc hoa văn, do dự hồi lâu vẫn không thể đưa tay bấm chuông cửa.
Sau đó, khi Loan Phượng kéo rèm cửa sổ lên thì trông thấy cô, bà cứ tưởng mình bị hoa mắt.
"Con đã trở về." Cô nhếch môi nở nụ cười, thật thản nhiên, đôi mắt trong suốt bình tĩnh, không có một chút nhung nhớ của một đứa con xa mẹ.
Chuyện này quá quen rồi, không phải sao? Vì sao Lạc Thập Giai vẫn cảm thấy đau lòng?
Bà người làm chân tay thoăn thoắt chuẩn bị cơm nước, thanh âm phát ra từ nhà bếp và thanh âm từ phòng khách, hợp thành khúc hòa tấu hay nhất lúc này, cũng thổi chút sinh khí vào căn "nhà ma".
Sau bao năm sống trong sung túc, đã làm cho Loan Phượng thay da đổi thịt, bà đã không còn là kỹ nữ hạ đẳng bán mình trong khu nhà chứa nhỏ hẹp kiếm miếng sinh nhai.
Mái tóc trên đầu được bới thành búi tóc ưu nhã, bộ đầm dài màu đen, lộ ra cái cổ trắng nõn, mặc dù chỉ ở nhà, thế nhưng khuôn mặt được trang điểm cẩn thận như trước. Bà giống như một bà chủ nhà giàu ngồi ở trên ghế salon, trước mặt là bộ bình trà theo kiểu Âu đã được pha sẵn trà hương Lài nóng hổi.
Hai mẹ con đã lâu chưa gặp mặt, nhưng cũng không có nhiều chuyện để hàn huyên với nhau. Loan Phượng không có, Lạc Thập Giai càng không có.
Ăn cơm xong, Lạc Thập Giai và Loan Phượng ngồi đối diện với nhau.
Bà người làm dọn tráng miệng ra bàn, ông ta về, quả nhiên đã trở về.
Trên người chỉ mặc một chiếc áo sơ mi, áo khoác vắt ở trên cánh tay, vóc người được chăm giữ rất khá, không hề toát ra khí chất bậc trung niên. Lúc này ông đang thay giày ở chỗ huyền quan. Loan Phượng niềm nở bước lại cầm giúp ông chiếc áo khoác trên tay.
Tất cả đều rất hợp lễ hợp nghĩa, Lạc Thập Giai không nhịn được cảm thấy ba người bọn họ trông chẳng khác nào người một nhà.
Loan Phượng tự mình treo chiếc áo khoác kia lên, sau đó phân phó người làm dọn cơm cho ông, nụ cười hiền lành chẳng khác nào bà vợ vui vẻ ở nhà chờ chồng đi làm về.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!