Chương 12: (Vô Đề)

Suốt chặng đường trên tàu lửa, Hàn Đông ăn uống không được ngon miệng, cho nên vừa đến Tây An, ba người liền trực tiếp đến nhà hàng ăn cơm. Bữa trưa, Lạc Thập Giai đã được ăn no, cho nên lúc này cầm đũa chọt chọt lên chén cơm, lặng lẽ ngồi im bên cạnh lắng nghe Hàn Đông và Trầm Tuần nói chuyện phiếm.

Trầm Tuần lo lắng garage của Hàn Đông, Hàn Đông thì quan tâm chặng đường đi vừa rồi của Trầm Tuần, đều là những câu chuyện nhàm chán tẻ nhạt.

Cơm nước xong lại đi tìm nhà nghỉ, ba người tự chui về phòng mình nghỉ ngơi một lát, sau khi Lạc Thập Giai thức dậy liền đi xuống lầu tìm Trầm Tuần.

Hàn Đông và Trầm Tuần ở chung một phòng hai giường đơn, như vậy cũng tiện, tiết kiệm được đôi chút.

Khi vừa bước đến cửa phòng, cách cánh cửa đóng chặt, Lạc Thập Giai vẫn nghe rõ giọng nói đầy tức giận của Hàn Đông vọng ra từ căn phòng không được cách âm tốt.

"Đã đến mức này rồi, cậu còn bênh vực nó nữa sao? Tôi thật không biết phải nói thế nào với cậu."

"Đợi đến lúc tìm được rồi tính."

"Một mình cậu còn dám đến đây, lá gan cũng lớn lắm đấy. Biết địa chỉ chính xác nhà của họ không? Biết phải tìm ở đâu không? Đã vậy còn muốn tôi đi cùng nữa chứ!"

Trái ngược với Hàn Đông đầy tức giận, Trầm Tuần lại hết sức bình tĩnh: "Nhớ mang máng, đi một vòng chắc cũng nhớ ra."

"Tôi không dám chắc người nhà của nó vẫn còn ở đó, càng không đảm bảo người ta chịu thừa nhận chuyện này, chỉ có thể trông cậy vào vận may thôi."

"Ừm."

"Cộc, cộc…" Lạc Thập Giai gõ cửa phòng, cắt đứt màn đối thoại của họ.

Ba người ra khách sạn, đi về phía tòa Cổ Thành.

"Buổi tối ăn cái gì?" Lạc Thập Giai hỏi.

Thấy Lạc Thập Giai hỏi như vậy, Hàn Đông buồn cười, nhịn không được chế giễu cô, "Luật sư Lạc, cô không hỏi buổi trưa ăn gì thì cũng là buổi tối ăn gì, chẳng nhẽ cô chỉ biết đến mỗi ăn thôi sao?"

Lạc Thập Giai chân mày khẽ nhếch lên, vẻ mặt trái lại vô cùng tự tại: "Đương nhiên, dân lấy ăn làm đầu."

Nói xong, cô lại nhanh chân bước về phía trước, như muốn nhanh chóng đến quán chọn lấy món ngon, Hàn Đông đi theo ở phía sau nhìn bóng lưng của cô, không nhịn được cười lắc đầu.

Trầm Tuần đi ở cuối cùng. Anh vẫn im lặng theo hai người, lắng nghe đối thoại của họ, cũng tự nhiên thấy dáng điệu xinh đẹp mà mỗi lần Lạc Thập Giai ngoái đầu nhìn lại vung tay cười yếu ớt, mái tóc ngắn tỉa tót cẩn thận bập bồng theo bước chân của cô, đã lâu rồi chưa nhìn thấy cô vui vẻ phấn chấn bồng bột như vậy.

Suốt đoạn đường vừa qua, cô không trang điểm kỹ, mà để lộ ra cái trán trắng nõn, chân mày cô được cô vẽ mảnh khảnh thật dài, có vài phần sắc bén, đoán chừng có liên quan đến nghiệp vụ của cô. Lạc Thập Giai có làn da đẹp, làn da mịn màng sạch sẽ này hoàn toàn bất đồng với làn da được phủ nhiều lớp phấn trang điểm của Chu Tư Viện, chính là làn da trắng mịn sạch thuần khiết, trong trắng lại hơi ửng hồng.

Nét mặt cũng không có thay đổi gì, điểm duy nhất thay đổi, là nét trẻ con ngây thơ trên khuôn mặt cô đã mất, khuôn mặt phúng phính trẻ con được thay bằng vẻ mặt thon gọn hơn, cũng bởi vậy cho thấy sự tách biệt giữa vẻ đẹp của cô lúc này khác hẳn với thời thanh niên ngây thơ.

Nhiều năm trôi qua, cô đã không còn là đóa hoa dành dành có phong cách độc nhất vô nhị của năm đó nữa, mà cô đã mang hơi thở của khói lửa nhân gian, thậm chí toát ra một chút tục khí. Nhưng cô vẫn là cô, mỗi lần anh nhìn cô vẫn cảm thấy tâm động như trước.

Màn đêm buông xuống, ánh đèn rực rỡ được bật lên. Tường Cổ Thành được trang điểm bởi muôn vàn ánh đèn màu thế nhưng những đường viền cổ triều vẫn toát ra vẻ trang trọng nghiêm túc. Cổ Thành toát ra hơi thở hòa quyện giữa cổ xưa và hiện đại, đây là đặc điểm riêng biệt của thành phố này, dòng người lui tới trong khu Cổ Thành đa phần đều là du khách. Khí trời buổi tối se lạnh, nhưng mọi người vẫn hăng hái nhiệt tình như trước.

Tầm mắt của Trầm Tuần từ đầu đến cuối vẫn đuổi theo cái bóng thanh lệ đang tung tăng đi về phía trước, ánh mắt của anh dường như là một ống kính sắc nét, thu hết quang cảnh sau lưng cô vào trong ống kính của nó, và cả gò má của cô vẫn rõ ràng như trước.

Nếu như trước đây cô không lựa chọn Trình Trì, bọn họ sẽ như thế nào? Bọn họ sẽ yêu thương nhau vài năm rồi tiến đến hôn nhân, anh chăm chỉ làm ăn, cô chuyên tâm chăm sóc gia đình. Bọn họ sẽ có một cô con gái hay không? Đứa bé có dung mạo xinh đẹp giống cô, cũng có tính cách tinh quái như cô?

Nếu như…

Ngay lúc này, tiếng chuông điện thoại đột nhiên vang lên, cái tên xuất hiện trên màn hình cũng kéo anh từ trong mộng về với thực tế.

Ngay trong khoảnh khắc bấm phím nhận cuộc gọi, anh chợt ngẩng đầu, nhưng không còn nhìn thấy thân ảnh phiêu diêu kia nữa.

Trầm Tuần khổ sở cười.

Người gọi đến cất tiếng đầy phẫn nộ, gào thét vào đầu dây bên kia, ngay cả tiếng "a lô" Trầm Tuần cũng chưa kịp thốt ra, cô ta đã bắt đầu chất vấn liên tục, "Trầm Tuần, anh đang định làm cái quái gì vậy? Anh dựa vào cái gì không cho tôi gặp Manh Manh?"

Hồn phách của Trầm Tuần dần dần trở về vị trí cũ, hình ảnh hư vô mờ ảo gì đó rốt cục cũng tiêu tán khỏi đầu của anh.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!