Chương 11: (Vô Đề)

Xì." Lạc Thập Giai bĩu môi, liếc ánh mắt đầy hèn mọn nhìn Trầm Tuần: "Đùa chút mà làm thấy ghê, ai mà không biết trước kia anh thuộc dạng đàn ông thế nào."

Lạc Thập Giai vòng qua Trầm Tuần, đứng nghiêm ở bên cạnh, cố ý tạo khoảng cách với anh.

Trầm Tuần dường như nín thở, trầm mặc nhìn chằm chằm Lạc Thập Giai, cố gắng tìm kiếm chút ấm áp trong mắt người phụ nữ lãnh tình này, nhưng đến cuối cùng anh vẫn không tìm ra.

Trước đây, anh thuộc dạng đàn ông gì? Đểu cán, tùy tiện, làm tổn thương tình cảm của nhiều thiếu nữ?

Trầm Tuần tự giễu cười, trách sao sau này lại bị báo ứng.

Nhìn "báo ứng" trước mắt mình, Trầm Tuần nhẹ thở dài một hơi. Trên mặt cũng không có biểu tình gì, chỉ phảng phất giống như thuận miệng hỏi: "Ăn cơm không?"

Lạc Thập Giai thấy anh chịu nói chuyện với mình, đương nhiên cũng không thèm làm giá gì nữa. Mấy năm này Lạc Thập Giai chẳng học được điều gì, chỉ học được hai chữ "thức thời", cô nhảy chân sao lại gần anh, trên mặt nở nụ cười rực rỡ, "Ăn! Đương nhiên muốn ăn!"

Trầm Tuần dẫn Lạc Thập Giai đi ăn cà ri gà. Cuối cùng không phải ăn mì nữa rồi, Lạc Thập Giai cảm động muốn rơi nước mắt, cầm lấy chiếc đũa vui sướng ăn ngấu nghiến. Về phần Trầm Tuần, vẫn là thói quen ăn ào ào chẳng khác nào bò nhai cỏ. Khi anh ăn cơm luôn trầm mặc lại chẳng có thú vị gì, cơ bản chẳng chút linh động, chỉ cắm đầu ăn với ăn. Lạc Thập Giai chẳng thể hiểu được người đàn ông từng múa những bài quyền đẹp mắt như vậy, sao lại biến thành dáng vẻ ngày hôm nay?

Là Chu Tư Viện thay đổi anh ta sao?

Trầm Tuần không biết Lạc Thập Giai đang suy nghĩ chuyện của mình, vẫn cắm đầu ăn. Anh ăn rất nhanh, ăn xong lại cắm đầu chăm chú nhìn vào điện thoại.

Nhìn thấy anh chăm chú quá, cho nên Lạc Thập Giai ăn uống, lau miệng xong xuôi mà anh vẫn chưa phát giác ra.

Lạc Thập Giai nhất thời hiếu kỳ, rón ra rón rén đứng lên đi tới bên cạnh anh, vỗ vỗ lên vai của anh.

Trầm Tuần ngẩng đầu theo bản năng, ngón tay nhích một cái, vẫn chưa kịp khóa màn hình điện thoại di động lại, Lạc Thập Giai nhìn thấy tấm hình làm ảnh nền trên điện thoại của Trầm Tuần.

Một cô bé tóc ngắn, mặc trên người đồng phục học sinh màu lam nhạt, cười tươi như hoa. Khuôn mặt nhỏ nhắn, da trắng nõn, ngũ quan tinh xảo, đôi mắt to tròn, như hai trái nho nhỏ, cũng là ưu điểm trước đây của Chu Tư Viện. Chỉ là không có mị thái phong trần của Chu Tư Viện, càng nhìn càng thấy thích.

"Con gái anh à?" Lạc Thập Giai cúi người xuống hỏi.

Trầm Tuần ngẩn ra, động tác trên tay hơi cứng ngắt. Anh đưa tay ấn vào nút khoá màn hình lại, lập tức gật đầu: "Ừm."

"Thật đáng yêu."

"Hửm."

Lạc Thập Giai nhìn Trầm Tuần, biết mà còn hỏi, "Thế vợ anh đâu? Yên lòng để anh đi một mình xa như vậy à?"

"Ly hôn." Trầm Tuần liếc nhìn Lạc Thập Giai, khiến cho Lạc Thập Giai hơi chột dạ nhấp mím môi. Giọng nói của anh vẫn lạnh lùng, nói như giao phó, không có cảm tình.

"Hả." Lạc Thập Giai đối với câu trả lời này chẳng có ý kiến gì, chỉ hỏi tiếp theo trình tự, "Đứa bé được xử cho anh nuôi?"

Trầm Tuần hé mắt, nghi ngờ nhìn cô.

Trong tiệm cơm, khách khứa nườm nượp tấp nập, tiếng trò chuyện và cả tiếng gọi nhau í ới, Trầm Tuần và Lạc Thập Giai bị bao trùm trong không gian náo nhiệt đó, mùi thức ăn, mùi men bia lan tỏa trong không khí, Lạc Thập Giai mím môi có chút khẩn trương nắm chặt bàn tay, nhìn thẳng vào mắt Trầm Tuần ngồi ở đối diện.

Kỳ thực Lạc Thập Giai cũng không có tâm trách nhiệm, nhưng bệnh nghề nghiệp vẫn không khắc chế được. Cô chưa kết hôn, lại chẳng có con cái, không thể thấu hiểu được cái gọi là tấm lòng của bậc làm cha làm mẹ. Trước đây cũng từng tiếp nhận mấy vụ án như vậy, cho tới bây giờ cô đều tỉnh táo cân nhắc thiệt hơn trong đó, con cái cũng được quy thành tài sản để phân xử.

"Kỳ thực em cảm thấy anh vẫn còn trẻ, không cần thiết phải tranh giành đứa con này. Nếu như không có con cái, em thấy anh dễ dàng tìm một người phụ nữ khác hơn."

Ánh mắt Trầm Tuần ảm đạm, đưa mắt nhìn thẳng Lạc Thập Giai giống như muốn nhìn xuyên thấu qua người của cô, khiến cô cảm giác da mình bỏng rát, vừa vô cùng lo lắng vừa đau đớn, không thể chịu đựng được phải đưa tay đè ép bả vai mình.

"Em chỉ thuận miệng nói thế thôi." Tầm mắt Lạc Thập Giai liếc nhìn sang chỗ khác.

Trầm Tuần lạnh nhạt, một lát sau mới khẽ nhếch môi, giọng nói lạnh lùng: "Anh không cần đàn bà."

Lạc Thập Giai vốn còn muốn nói thêm gì nữa, nhưng cổ họng như bị chặn, buộc cô phải ngậm miệng lại. Cô đưa tay sờ sờ cằm, biết bản thân vừa chọc phải ổ kiến lửa, không thèm nói tiếp nữa.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!