Lạc Thập Giai bĩu môi, nếu lấy bản tính trước kia thì cô đã chạy lại mắng anh một trận rồi, nhưng lúc này Lạc Thập Giai quả thật chẳng có một xu dính túi, đành phải kìm nén cơn tức này lái xe chạy theo phía sau.
Lạc Thập Giai khăng khăng muốn dẫn Lục Giai Nghi đi theo, đồng cảm trước tình cảnh mình cũng từng trải qua khiến cho cô không đành lòng bỏ cô ta lại. Tuy rằng đang trong giai đoạn "chiến tranh lạnh" với Trầm Tuần, nhưng Lạc Thập Giai vẫn cảm giác được Trầm Tuần cố ý chạy chậm chờ cô.
Lạc Thập Giai trầm mặc lái xe, Lục Giai Nghi vẻ mặt uể oải ngồi ở ghế bên cạnh.
"Đến Tây An rồi, tôi không thể dẫn cô theo được nữa, cô tự nghĩ cách đi về nhà nhé."
Lục Giai Nghi vừa nghe Lạc Thập Giai nói không thể dẫn cô đi theo nữa liền bù lu bù loa kể lể, "Đừng mà, đừng bỏ tôi lại đây chứ."
Lạc Thập Giai trợn mắt kinh ngạc, quay đầu lại thấy vẻ mặt Lục Giai Nghi không cam tâm trợn to nhìn thẳng về phía trước, rầu rĩ cắn cắn môi của mình.
"Anh ấy là bạn trai của cô hả?" Lục Giai Nghi nói: "Bằng không thì anh ta cũng yêu cô."
Lạc Thập Giai biết anh ta mà Lục Giai Nghi đang ám chỉ chính là Trầm Tuần. Haizzz, cô nương này quả nhiên muốn cưa Trầm Tuần.
Không muốn trả lời, Lạc Thập Giai chỉ nói điều mình cần nói, "Tới Tây An thì cô tự lo cho mình đi."
"Anh ta dám sỉ nhục tôi." Lục Giai Nghi vẫn còn bực bội lầm bầm, "Tôi chưa từng bị mất mặt như vậy bao giờ, nếu không trả thù thì sao tôi chịu được. Tối hôm qua, tôi gọi điện thoại bảo anh ta đến phòng của tôi, anh ta không chịu đến. Nếu anh ta chịu tới thì tôi cũng sẽ không đến phòng anh ta, nếu không phải tôi đi tìm anh ta, thì tôi cũng sẽ không quên khóa cửa, cũng sẽ không khóc lóc đau lòng chạy ra khỏi khách sạn, cũng không đến nỗi trễ như thế mới về phòng, cũng không bị mất đồ."
"…"
Lái xe vào trong thành phố Tây An, Trầm Tuần tùy tiện dừng lại trước một cây xăng, tiếp thêm nhiên liệu.
Liếc nhìn ra xa, thấy xe của Lạc Thập Giai cũng chạy tới. Trong tay cô chỉ có chừng một trăm tệ, chính là số tiền Trầm Tuần đưa cho cô ăn cơm lần trước. Vì không có nhiều tiền, đương nhiên cô cũng không cố chen lên xếp hàng, chỉ dừng xe ở bên cạnh. Cô dựa người vào xe, tuy là cố tỏ ra thật tự nhiên, nhưng vẻ quẩn bách vẫn hiện rõ lên trên mặt không thể che giấu. Lạc Thập Giai vẫn len lén nhìn về phía anh, anh cũng làm lơ không thèm để ý đến, còn cố ý bỏ đi xa.
Nhìn thoáng qua túi tiền cũng chẳng còn bao nhiêu, Trầm Tuần gọi điện thoại về nhà.
"…"
"Manh Manh có khỏe không?" Đoạn đường này, anh cũng không dám gọi điện thoại về nhà, trong tiềm thức tự nảy ra ý muốn trốn tránh. Nhắc đến con gái, Trầm Tuần hơi nghẹn ngào.
"Đi học rồi, ngày nào cũng nói nhớ con đấy." bà Trầm nói, "Lo về nhà cho sớm, bây giờ nó còn chịu nghe lời, thêm một thời gian nữa thì khó nói lắm."
"Con biết rồi."
"Chuyện bên Khu tự trị Ninh Hạ thế nào rồi?"
"Con vẫn chưa tới Khu tự trị Ninh Hạ." Trầm Tuần nói: "Con đến Tây An tìm Trường Trì trước."
Bà Trầm thở dài một hơi: "Nó ôm tiền cao chạy xa bay rồi, làm gì có chuyện ngồi ở nhà chờ con đến tìm. Đoán chừng nó đã lên kế hoạch tỉ mỉ từ lâu. Nghiệp chướng, cuỗm tiền thì thôi đi, sao còn gây ra chuyện hại chết nhiều người như thế chứ."
Trầm Tuần không lên tiếng, trầm mặc một hồi lâu mới nói: "Mẹ chuyển thêm cho con ba ngàn tệ nữa nhé."
"Ngày mai mẹ ra chuyển cho," Giọng bà Trầm cũng nghẹn ngào: "Mẹ đã nói con cầm nhiêu đó tiền sẽ không đủ mà, con còn một mực để lại cho mẹ. Mẹ và Manh Manh cần tiêu gì nhiều đâu."
Vốn dĩ đủ dùng.
Trầm Tuần yên lặng nhìn thoáng qua người phụ nữ gầy tong teo có mái tóc ngắn đứng ở phía xa, lại lần nữa trầm mặc.
"Con làm xong việc sẽ quay về." Trầm Tuần nói.
"Đi đường cẩn thận đấy, tiền hết còn có thể kiếm lại, người mới là điều quan trọng nhất."
"Vâng."
…
Trầm Tuần cũng không còn nhớ bản thân mình đã bao nhiêu năm không xin tiền mẹ nữa, lúc anh khổ nhất cũng chỉ có một mình anh khổ.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!