Chương 68: Một Bước Lên Mây

Chuyển ngữ: Nhã Lam

Kỷ Vĩ và Chu Thành Viện đang đứng giữa một nhóm khách quý thì bỗng có người gọi hắn: "Cậu Kỷ."

Hắn quay lại, "Ông Thái."

Thái Vĩnh Húc là ông hoàng kinh doanh châu báu ở Quảng Đông, sở hữu hơn hai mươi cửa hàng kinh doanh đá quý, còn có hai xưởng gia công trang sức đá quý, Kỷ Vĩ từng làm ăn với ông, có điều, so với Thái Vĩnh Húc, hắn chẳng qua chỉ là người mới nhập môn, bây giờ gặp ông ta ở Hồng Kông, hắn rất vui, lập tức đến chào hỏi Thái Vĩnh Húc.

Hai người trò chuyện một lát, Thái Vĩnh Húc dẫn hắn đến giới thiệu với một người bạn của ông, ông dẫn Kỷ Vĩ đến một bàn rồi giới thiệu với hắn: "Vị này là Hồng Tín, Hồng tiên sinh, tiếng tăm lừng lẫy tại Thái Lan, ông ấy là nhân tài trong giới quân sự, chính trị và thương nghiệp."

Hồng Tín vừa thấp vừa béo ục ịch, sắc mặt hồng hào, thấy Thái Vĩnh Húc giới thiệu Kỷ Vĩ trịnh trọng như thế thì mặt mũi tươi cười, niềm nở bắt tay với Kỷ Vĩ.

Ở đây có rất nhiều người mà ngay cả tên tuổi, thân phận và chức vị của họ Kỷ Vĩ mới nghe thấy lần đầu, nhưng tới đây, hắn có cảm giác như bản thân mình đang bước vào khu vườn thượng uyển, tuy đã cố gắng che dấu sự hồi hộp của mình nhưng vẫn cảm thấy địa vị của mình mới thấp kém làm sao, có ba là thị trưởng, hắn có thể làm mưa làm gió trong tỉnh nhưng ra khỏi Thanh Đảo, không phải trên địa bàn của mình thì dù hắn có thân phận là con trai của thị trưởng cũng chỉ là một nhân vật tép riu không đáng nhắc đến.

Trong lòng hắn cũng thấy ngậm ngùi, bước ra thế giới rộng lớn bên ngoài mới thấy, giới quan chức so với các tài phiệt quả là khác biệt một trời một vực, những gì hắn có đem ra so sánh với những người này, thi rõ ràng hắn chỉ là một kẻ nghèo khó, yếu đuối.

Bỗng nghe thấy có người lớn tiếng nói: "Ông hoàng sòng bạc, Hà Hồng Chấn, Hà tiên sinh đến."

Kỷ Vĩ nghe tiếng liền quay lại nhìn, chỉ thấy những người đứng cạnh cửa kính cẩn đứng nép vào một bên tạo thành lối đi bên cạnh, có một người đang đứng đó, phong thái cao quý, tỏa sáng như một vị thần, dáng đi nghiêm trang như một trưởng lão bước vào bàn.

Người đàn ông này vừa vào, Kỷ Vĩ đã thấy vô cùng kích động, thì ra ông ta chính là Hà Hồng Chấn, ông hoàng sòng bạc tại Macao, người khống chế số tiền khổng lồ 500 tỷ đô la Hồng Kông, tài sản cá nhân là hơn 70 tỷ đô la Úc, ông ta vừa vào hội trường khí thế bức người, nhưng thái độ của ông ta rất khiêm nhường, còn mỉm cười giơ tay vẫy chào mọi người trong hội trướng, ý bảo họ cứ về chỗ ngồi của mình.

Cuối cùng những nhân vật quan trọng nhất cũng vào bàn, sau khi ông hoàng song bạc ngồi vào bàn, buổi dạ tiệc từ thiện mới chính thức khai mạc.

Ánh đèn mờ ảo chiếu xuống, người chủ trì liền tuyên bố buổi tiệc chính thức bắt đầu.

Kỷ Vĩ có chút chán nản, Chun Thành Viện hỏi hắn: "Anh sao vậy?"

Hắn suy nghĩ một lát liền nói: "Anh muốn giống như Lưu Bang, năm đó khi Tần Thủy Hoàng đi vi hành, Lưu Bang chỉ là một tên vô lại đầu đường xó chợ, khi Tần Thủy Hoàng vi hành qua, tất cả mọi ngoiwf đều quỳ rạp xuống đất không ai cả gan ngẩng đầu lên, lúc đó Lưu Bang liền nói với mọi người một câu, một ngày nào đó, tối cũng muốn được như hắn ta."

Chu Thành Viện nhẹ nắm tay hắn dưới gầm bàn, Chẳng phải anh cũng hâm mộ Hà Hồng Chấn, ông hoàng song bạc năm nay đã 82 tuổi đó sao, may mà anh vẫn trẻ, nếu anh muốn đạt được nhiều thành tựu hơn nữa, chỉ cần anh muốn, ắt sẽ làm được."

Hắn nhìn cô, ánh mắt hai người giao nhau tầm mấy giây mà trái tim tựa như cơn gió phất qua mặt hồ tĩnh lặng, tạo nên những rung động nhẹ nhàng, cô khẽ quay đầu nhìn nói khác, nhưng tay vẫn nắm chặt tay hắn như cũ.

Có mấy ngôi sao đứng trên sân khấu hát bài "We are the world, vì đây là một bữa tiệc từ thiện nên bài hát này vô cùng phù hợp với không khí bữa tiệc.

Sau buổi dạ tiệc quyên góp từ thiện, tổng cộng quyên góp được hơn ba mươi triệu, Kỷ Vĩ không quyên góp tiền, Chu Thành Viện bảo hắn, "Anh không phải quyên góp đâu, ba em đã chuyên tiền vào quỹ từ thiện rồi."

Hắn lắc đầu, tự đánh trống lảng, "Tôi nào có tiền mà quyên góp chứ?"

Giữa buổi dạ tiệc, bỗng nhiên Hồng tín đến tìm hắn, thấy ông ta, Chu Thành Viện liền lây cớ rời đi, tìm mấy vị phu nhân khác nói chuyện phiếm, Hồng Tín ngồi xuống.

Ông Hồng này có thể nói được vài câu tiếng Trung, tuy không lưu loát lắm nhưng có thể nói được những câu đơn giản, ông ta ngồi cạnh Kỷ Vĩ, trò chuyện rất thân thiện.

"Cậu Kỷ là người Thanh Đảo?"

"Vâng."

"Nơi đó quả là một thành phố đẹp, 4 năm sau, Trung Quốc sẽ đăng cai tổ chức Thế vận hội Olympic, Thanh Đảo là nơi diễn ra thi đấu đua thuyền Olympic, đến lúc đó ắt sẽ nổi tiếng thế giới."

Lẽ do thói quen, tôi cũng thấy Thanh Đảo quả là chốn đô thị phồn hoa.

"Tôi đang dự định đầu tư xây dựng khách sạn tại Thanh Đảo, nếu ở đó có việc gì cần giúp đỡ, mong cậu Kỷ hết lòng giúp đỡ."

Mới nói chuyện mấy câu mà Hồng Tín đã không thể nói chuyện lưu loát, phiên dịch viên đứng bên cạnh phải đứng ra giải thích.

Kỷ Vĩ khách khí đáp: "Tôi chỉ là một người tầm thường, thật sự không biết có thể giúp được gì cho ông Hồng đây."

Hồng Tín cười lớn, "Cậu Kỷ thật là vui tính."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!