Chương 67: Em Thật Xinh Đẹp

Chuyển ngữ: Nhã Lam

Đúng lúc này, di động của Kỷ Vĩ bỗng nhiên đổ chuông, cô giật mình hoảng sợ, vội vàng rút tay về.

Kỷ Vĩ cũng bị đánh thức, hắn chẳng thèm để ý người bên cạnh, mắt vẫn nhắm nghiền, tay trái lục tìm điện thoại trong túi áo, liền nghe máy.

Lí Thế Quân gọi đến, hắn ầm ĩ hỏi: "Anh đang ở đâu đấy?"

Đơn giản là, Lí Thế Quân đang ở nhà họ Kỷ, vô tình nghe mẹ và dì nói chuyện với nhau.

Âu Dương Bình nói với Âu Dương Mai: "Thành Viện đang ở cùng Kỷ Vĩ, nó chẳng sao đâu."

Tuy rằng Âu Dương Mai cảm thấy việc Kỷ Vĩ và Thành Viện ở bên nhau lúc này khó tránh khỏi đàm tiếu, ngộ nhỡ xảy ra chuyện gì thì sao, nhưng trong lúc đang phân vân, bà nghe theo lời em gái, quyết định không can thiệp vào.

Ban đầu, Lí Thế Quân cảm thấy việc này thật nhàm chán, nhưng vừa nghe những lời mẹ nói, hắn liền về phòng gọi điện cho anh họ.

Trong điện thoại, Kỷ Vĩ nghe thấy Lí Thế Quân hỏi địa chỉ của mình, hắn mở mắt ra, "Đây là đâu?"

Hắn hết sức bất ngờ bởi vì hắn phát hiện ra là mình đang ở trong khách sạn, vừa nghiêng đầu nhìn liền thấy Chu Thành Viện.

Lí Thế Quân lớn tiếng hỏi địa chỉ của hắn trong điện thoại: "Anh đang ở đâu?"

Kỷ Vĩ chống tay ngồi dậy, hắn cầm tờ giấy ghi địa chỉ khách sạn ở đầu giường, "Anh ở……………. khách sạn Gloria Seaview."

Lí Thế Quân cúp điện thoại xong liền đạp chân ga lao đến khách sạn Gloria Seaview.

Đặt điện thoại xuống, Kỷ Vĩ vỗ vào đầu, hắn tò mò hỏi Chu Thành Viện: "Sao anh lại ở đây?"

Chu Thành Viện ngồi xuống, ép hắn nằm xuống rồi nhẹ nhàng mát xa huyệt thái dương cho hắn, "Anh uống say, bây giờ đã thấy đỡ chút nào chưa?"

Nhưng cô đang thầm nghiến răng nghiến lợi nguyền rủa Lí Thế Quân vì đã gọi cuộc điện thoại kia, phá hỏng mọi kế hoạch của cô.

Kỷ Vĩ cố mở to mắt ra nhưng đầu óc vẫn còn choáng váng mơ màng, hắn lại ngủ thiếp đi.

Một lát sau, Lí Thế Quân xông vào khách sạn, hắn đứng bên ngoài gõ cửa ầm ầm, Chu Thành Viện không thể không ra mở cửa được, cửa vừa mở, hai người liền cãi nhau.

Chu Thành Viện mắng em họ: "Thế Quân, chị chỉ muốn anh ấy được nghỉ ngơi thoải mái, em định làm gì đó?"

Lí Thế Quân vừa mặc sao khoác vào cho anh họ vừa nói: "Nếu chị muốn anh ấy được nghỉ ngơi thoải mái thì sao lại không gọi điện cho em, dù anh ấy ở đâu, em cũng sẽ đưa anh ấy về nhà an toàn."

Chu Thành Viện nghẹn giọng.

Kỷ Vĩ mơ màng gọi: "Kiều Mạt."

Lí Thế Quân nói châm chọc: "Chị Thành Viện, chị cũng thấy rồi đấy, anh ấy rất buồn, mà vì sao anh ấy lại buồn như vậy? Anh ấy vì người mình yêu mà buồn, đã vậy, chị không biết là chị ở bên cạnh anh ấy sẽ khiến người khác hiểu lầm sao?"

Chu Thành Viện giật mình, nhưng vẫn mạnh miệng đáp: "Mọi người đều là họ hàng với nhau, chị chỉ muốn giúp anh ấy mà thôi."

Lí Thế Quân khẽ nói: "Chị là con gái của cô em, anh ấy lại là con trai của dì em, em rất mong cả hai người sẽ sống hạnh phúc, nhưng hạnh phúc cũng tựa như tiền bạc, chi tiêu phải có chừng mực."

Nhất thời, Chu Thành Viện chán nản, thằng em họ khốn kiếp này.

Lí Thế Quân đỡ Kỷ Vĩ đứng dậy, vừa đỡ vừa lôi hắn ra khỏi khách sạn, vừa ra khỏi khách sạn, Kỷ Vĩ bị lạnh rùng mình một cái.

Lí Thế Quân đẩy hắn vào trong xe của mình, hắn mắng: "Nhân lúc anh còn chưa thất thân, em lôi anh về nhà, cũng là cho anh cơ hội để lấy công chuộc tội."

Tới dưới lầu căn hộ của Kỷ Vĩ, Lí Thế Quân vừa lôi vừa kéo hắn đi, hai người khổ sở vật lộn một hồi cuối cùng cũng về đến căn hộ của Kỷ Vĩ.

Sáng hôm sau, Kỷ Vĩ còn say đến mức không mở mắt nổi, Lí Thế Quân lấy gối đầu đập cho hắn tỉnh, "Đứng dậy mau, rửa mặt mũi xong em dẫn anh ra ngoài."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!