Chuyển ngữ: Nhã Lam
Kỷ Vĩ xúc động, mỹ nữ đi từ trong biệt thự ra nhìn giống hệt một con bướm xinh đẹp, tuy nhiên, nếu một mỹ nữ dù xinh đẹp thế nào đi chăng nữa mà phải chen chúc trên phương tiện công cộng thì chỉ đơn giản là một phụ nữ xinh đẹp luẩn quẩn trong vòng mưu sinh mà thôi, nhưng nếu có thể ngồi trên xe Rolls
-Royce thì cho dù cô có mặc áo nâng ngực, một chữ bẻ đôi không biết, cũng chẳng ai dám nói cô thất học.
Đây là thiên đường chốn nhân gian, giàu và nghèo thật sự chênh lệch nhau quá mức.
Chu Thành Viện kéo tay Kỷ Vĩ hỏi hắn: "Ngồi trên máy bay lâu vậy có mệt không?"
"Cũng tạm, em đến bao giờ vậy?"
Cô nói: "Em đến từ mấy hôm trước, mấy hôm nay ở Hồng Kông tổ chức tuần lễ thời trang, nên em đến trước. Phòng của anh ở trên lầu, em dẫn anh đi xem phòng, lát nữa anh đi tắm rồi xuống lầu ăn cơm."
Hắn lên lầu cất hành lý, tắm rửa xong thì đứng bên cửa sổ, kéo tấm rèm ra ngắm nhìn cảnh biển bên ngoài.
Hắn tự nhủ: "Một ngày nào đó, mình cũng muốn có được hết thảy những thứ này."
Bỗng có người gõ cửa, "Cậu Kỷ, mời cậu xuống dưới nhà dùng bữa."
Hắn xuống lầu, Chu Thành Viện lại tự mình múc canh vào bát cho hắn, cô đã thay một chiếc áo rộng thùng thình màu xanh nhạt, quần bó, nhìn thấy hắn liền tươi cười hỏi: "Có mệt không?"
"Không mệt."
Chu Chính Vinh cười ầm lên bảo: "Đúng là thanh niên sức khỏe tốt."
Thức ăn đều là những món hắn thích, Chu Chính Vinh nói bâng qươ: "Con nhóc kia, quá bất công, biết cháu sẽ đến, đã chuẩn bị bữa trưa từ rất sớm."
Chu Thành Viện cười mất tự nhiên, "Anh Kỷ là khách mà."
Kỷ Vĩ vô tình ngẩng đầu, vừa lúc bắt gặp ánh mắt của Chu Thành Viện, bỗng mặt đối mặt, mặt cô ửng hồng, cụp mắt xuống.
Hắn vội nói lảng đi: "Chẳng phải người ta vẫn hay nói, ba là người tình kiếp trước của con gái sao? Cháu cũng rất thích con gái, sau này cháu cũng muốn có một cô con gái đáng yêu, luôn luôn thân thiết với ba mẹ, còn có thể mặc những chiếc váy xinh đẹp, nuôi dạy nó cũng bớt lo hơn con trai."
Mọi người đều cười vang, bữa tối diễn ra trong không khí ấm áp, vui vẻ.
Ăn uống xong, Chu Thành Viện và hắn đi dạo quanh biệt thự.
Cô hỏi hắn: "Từ sau khi rời khỏi Phuket, mấy tháng nay, anh chẳng hề gọi cho em lấy một cuộc điện thoại nào, có phải anh đang tránh né, chán ghét em không?"
Hắn vung tay, đi bên cạnh cô, cùng nhau đi dạo.
"Em nghĩ lung tung gì vậy, Thành Viện, Chúng ta là họ hàng cũng là bạn tốt của nhau."
"Vừa vặn mấy hôm nay em lại đang bận rộn chuẩn bị cho buổi trình diễn thời trang."
"Bao giờ bắt đầu? Đến hôm đó anh sẽ đến xem, em chớ có chê cười anh là người ngoại đạo, vừa cổ hủ vừa quên mùa, lại thích ra vẻ là may rồi."
Cô nhìn hắn, ánh mắt ngập tràn tình cảm, "Thật ra em thích con người của anh như vậy, vô cùng thẳng thắn, trong số những người đàn ông em quen, có rất ít người giống anh, tính cách cởi mở, lại có đạo đức."
"Em xem trọng anh quá rồi, con người của anh." Hắn ngẩng đầu nhìn bầu trời, "Thực tế thì con người anh vốn rất vô lại, chẳng qua là giữa nam và nữ có sự khác biệt, đàn ông hơi hư hỏng một chút thì người khác lại coi là đnág yêu, còn với phụ nữ thì, chỉ cần không chú ý đến lời nói và hành động của mình một chút sẽ bị người khác đánh giá là lẳng lơ, thật ra con người anh vừa hẹp hòi lại vừa xấu tính, cố chấp đến chết."
Đột nhiên cô bị trượt chân, Kỷ Vĩ liền đỡ lấy cô ngay lập tức, "Chuyện gì vậy?"
Cô khẽ nói: "Lần trước, sau bị trẹo chân, bác sĩ bó thạch cao bảo phải nghỉ ngơi nhưng lúc đó công việc bận rộn, lại không nghỉ ngơi tử tế, hậu quả là bây giờ thường hay bị trẹo chân, nhưng không sao đâu, cũng không đau lắm."
"Con người em sao lại vậy chứ, đôi lúc không nên quá cố chấp."
Cô cười khổ: "Đôi khi bản thân cố chấp là vậy, cũng giống như anh, em rất thích anh, biết rõ là anh không thích em nhưng vẫn cố chấp không chịu từ bỏ."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!