Chuyển ngữ: Nhã Lam
Kỷ Vĩ ngẩng đầu, mắt nhìn cô chằm chằm, ánh mắt cố định trên đôi tuyết lê đầy đặn của cô, những giọt nước vẫn đang nhỏ xuống ngực cô, thấm ướt cả áo ngủ, hắn nuốt nước bọt.
Kiều Mạt không vui mắng hắn: "Anh tự đi pha sữa uống đi." Cô đi lướt qua hắn, vừa lau tốc vừa đi ra ngoài, hắn kéo cô lại, nặng nề đè cô lên vách tường phòng tắm.
Hắn rất hiếm khi hành động như vậy, Kiều Mạt rất ngạc nhiên, nghe thấy tiếng nói trầm thấp của hắn: "Em thử nói xem chỗ này bao giờ mới có sữa? Liệu có thể cho anh ăn no không?"
Kiều Mạt nhíu mày, "Anh đang làm cái quái gì vậy?"
Hắn kéo tay cô đặt lên bảo bối của mình, có chút vô lại quấn quýt lấy cô: "Em có thể an ủi anh một chút không? Em yêu?"
Kiều Mạt nổi giận, cả ngày chơi bời bên ngoài, về nhà lại tùy tiện như vậy, dù cho cô có tốt tính đến thế nào đi nữa cũng không thể chấp nhận nổi.
Không ngờ rằng hắn lại càng làm loạn hơn, bất chấp tất cả, bế cô đặt vào bồn tắm, đầu Kiều Mạt bị va mạnh vào vòi nước, cô đau quá, còn chưa kịp la hét gì, hắn đã cúi xuống hôn cô ngấu nghiến, chiếc lưỡi xâm nhập vào khoang miệng cô mang theo mùi rượu nồng nặc, lần này Kiều Mạt nổi giận thật rồi, cô cố sức đẩy hắn ra, tay lướt qua vai rồi đấm mạnh vào lưng hắn, nhưng cũng chẳng mảy may tác động gì, hắn vén áo ngủ của cô lên cổ, cúi đầu cắn mạnh lên ngực cô, Kiều Mạt đau quá hét ầm lên, sau đó, cô càng thấy khiếp sợ hơn, dục vọng của hắn ngày càng mãnh liệt, gần như điên cuồng, thậm chí hắn chẳng thể chờ nổi đến lúc bế cô lên giường, ngay trong phòng tắm, đặt cô trong bồn tắm lớn, hắn vội vàng cởi quần áo, tiến vào một cách thô bạo, điên cuồng ra vào, hắn cự lực đòi hỏi nơi cô.
Kiều Mạt bị hắn giày vò đến kiệt sức, gắn gượng đi tắm rửa cùng nằm trên giường, cô nổi giận: "Hôm nay anh bị làm sao vậy?"
Kỷ Vĩ trở mình ôm lấy cô, "Em à, hôm nay anh đã cháy hết mình."
Kiều Mạt có chút ấm ức, cô muốn nói với hắn là cô đã có thai, nhưng lúc này hắn đang say rượu, lại điên cuồng đến vậy, bảo cô biết mở miệng nói sao đây. Cô đang do dự, chẳng chờ cô mở miệng, mới vừa nghỉ ngơi chưa đến mười phút, hắn lại đột kích một lần nữa, Kiều Mạt sợ hãi, "Kỷ Vĩ, em có chuyện muốn nói với anh, anh đừng như vậy."
Hắn ngăn cô lại, "Để sáng mai nói sau đi, ngày tháng còn dài, bây giờ có việc còn quan trọng hơn, anh không muốn nghe gì cả."
Hắn lại đè chặt lên người cô, nóng bỏng và cuồng nhiệt xâm nhập, chuyển sang tư thế khác, tiến sâu từ sau lưng, Kiều Mạt bất đắc dĩ thừa nhận, cô chỉ hy vọng hắn mau chóng chấm dứt việc này càng sớm càng tốt.
Một đêm này tựa như con sóng lớn va vào vách đá, cô chỉ cần nhớ lại liền có chút hoảng sợ, sáng sớm hôm sau, toàn thân cô đau nhức, bả vai mỏi nhừ, thắt lưng và xương chậu đều đau nhức, hai chân mềm nhũn.
Cô gắng gượng đứng dậy mặc quần áo, hắn vẫn đang ngủ say, Kiều Mạt thở dài, cô buồn rầu khẽ nói: "Anh biết không? Em có thai rồi, anh có muốn đứa bé này không?"
Nhưng hắn vẫn dang ngủ say sưa, Kiều Mạt đành xoa lên mặt hắn một cái, rồi tự đi làm.
Nhưng khi đang làm việc, cô cảm thấy hôm nay trong người rất khó chịu, mệt mỏi rã rời, lại thấy buồn nôn, lúc đang làm bánh bông lan, cô cảm thấy hoa mắt, gắng gượng làm xong công việc buổi sáng, rồi lên phòng nghỉ ngơi, rót một ly nước, bỏng cảm thấy trời đất quay cuồng, chiếc ly đang cầm trên tay rơi xuống đất.
Kim Tông Trạch lao đến đỡ cô: "Kiều Mạt, em bị sao vậy? Sao mặt em lại tái mét đi thế? Hơn nữa, sao đầu em lại toát mồ hôi hột."
Kiều Mạt cố gắng gượng một chút, nhưng chỉ cảm thấy hoa mắt chóng mặt, bụng dưới đau quặn thắt, như thể có thứ gì đó đang bị hút ra, cô cắn chặt răng.
Tông Trạch nói: "Để anh xin phép quản lí cho em về nhà nghỉ ngơi một lát."
Kiều Mạt định từ chối, nhưng trước mắt tối sầm, cô bị ngất.
Kim Tông Trạch bất chấp tất cả bế cô ra khỏi khách sạn, đứng trước cửa khách sạn vẫy một chiếc xe tắc xi, giục tài xế lái xe như điên lao đến bệnh viện.
Bác sĩ phụ khoa khám cho Kiều Mạt một lúc, vẻ mặt hết sức nghiêm túc hỏi, "Tối qua có sinh hoạt không?"
Nhìn quanh không thấy một ai, Tông Trạch đang đứng bên ngoài, cô đành xấu hổ gật đầu.
Bác sĩ tức giận mắng: "Mang thai thời kỳ đầu không thể vận động kịch liệt như vậy, cô không biết à? Bây giờ cô bị sẩy thai rồi."
Kiều Mạt kinh ngạc, mắt mở trừng trừng, vẻ mặt nữ bác sĩ không một tia cảm xúc lóe lên trong mắt cô, rốt cuộc, người đã đi rồi, cô ngồi đó không nhúc nhích, toàn thân vô lực, sẩy thai? Sao có thể chứ?
Cô cắn vào tay mình, chỉ cảm thấy trái tim như ngừng đập, không rõ là cảm giác gì, cô nghẹn ngào khóc nức nở.
Tông Trạch khẽ đẩy cửa ra, hắn xấu hổ đi vào, đưa cho cô túi đồ, hóa ra là băng vệ sinh.
Hắn nói: "Anh cũng không biết nên lấy loại nào, chỉ thấy loại nào giống trên quảng cáo thì lấy một gói."
Tổng cộng là năm gói, hắn thật tốt bụng, xem ra hắn đã biết mọi chuyện rồi, Kiều Mạt cười khổ, lúc này, hắn biết được chuyện này thật đúng là bẽ mặt.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!