Chương 49: Đêm giáng sinh

Chuyển ngữ: Nhã Lam

Cô mở cửa ra, Kỷ Vĩ xuất hiện trước mặt cô, quần áo chỉnh tề, hô hấp đều đặn, không có lấy một chút dấu vết say rượu.

Hôm nay là đêm giáng sinh, hắn từ trên trời rơi xuống làm cô hết sức bất ngờ, ngẫm nghĩ một chút, cô vẫn cho hắn vào nhà.

Sau khi vào nhà, hắn đứng cạnh cửa đổi giày, nói với cô: "Anh hơi đói, em còn cơm không?"

Kiều Mạt có chút châm chọc nói: "Hôm nay chính là đêm giáng sinh, nghe nói tối nay anh có dự tiệc rượu, là ăn không no? Hay là muốn đến chỗ tôi thay đổi khẩu vị?"

Hắn im lặng đổi giày xong, lại ngồi xuống cạnh cô.

Kiều Mat làm lơ hắn, ngồi trên ghế sô pha tiếp tục chuyển kênh ti vi.

Hắn chạm nhẹ vào cô, hệt như đứa trẻ đang nài nỉ cô: "Em nấu chút cơm cho anh ăn đi mà, được không? Anh thật sự rất đói."

Kiều Mạt quay đầu lại liếc hắn một cái, từ trước đến nay hắn chẳng cầu xin ai bao giờ, cô vốn đã quen với những hành động khác thường của hắn, nhưng trong lòng cô vẫn có chút nghi ngờ, đêm giáng sinh, vốn là ngày sum họp gia đình, sao hắn lại xuất hiện trong căn nhà đơn sơ của cô chứ.

Cô nhàn nhạt nói: "Ăn cơm thì có thể, không có gì miễn phí cả."

Kỷ Vĩ lại giật mình.

Kiều Mạt sống một mình, đồ trong tủ lạnh đa phần là thức ăn nhanh, lục lọi cả nửa ngày, cô mới lôi ra một gói mì ống, hai trái ớt xanh, một quả dưa chuột, một củ cà rốt, một ít thịt bò, sau khi luộc qua mì sợi, cô bắt đầu thái rau, chuẩn bị nấu mì.

Kỷ Vĩ ngồi trên ghế sô pha, ánh mắt theo sát từng cử động của cô. Năm năm trước, cô cũng giống như vậy, khẽ ngâm nga đứng trong bếp nấu cơm cho hắn, khi đó, cô dịu dàng, đáng yêu, điềm tĩnh, xinh xắn, tầm mắt hắn cũng khóa chặt lấy từng động tác của cô hệt như lúc này, ví như trong "Cuốn theo chiều gió" ngay khi Rhett gặp Scarlett đã rất muốn trêu tức và chiếm đoạt, rồi ánh mắt bất cần đời, lại như trong "Pride and Prejudice", loại tình cảm nồng nàn, nhẹ nhàng, đầy cảm xúc sâu sắc và tinh tế khi Darcy gặp Elizabeth.

Kiều Mạt nấu mì xong, cô dặt lên trên bàn, lại lấy một bát canh cải từ tủ lạnh. Chờ Kỷ Vĩ ngồi xuống xong, lúc này cô mới nhàn nhạt nói: "Ăn tạm cái này đi, nhà tôi chỉ có những thứ này thôi."

Kỷ Vĩ im lặng ăn mì, dùng đũa xoắn mì lại rồi đưa vào miệng, tâm tình Kiều Mạt phức tạp nhìn hắn ăn, mới nhìn một lúc, hắn ngẩng đầu, nhìn cô, trên miệng còn dính gia vị.

Kiều Mạt khẽ hỏi: "Mùi vị được không?"

"Ngon lắm, vẫn giống vị trước kia."

Kiều Mạt không nói nữa.

Ăn uống xong, cô lặng lẽ đi dọn bát đũa, hắn vẫn tựa trên ghế sô pha như cũ, nhìn theo bóng lưng của cô.

Kiều Mạt đang rửa bát, đột nhiên, hắn ôm lấy cô từ phía sau, cô hơi giật mình, tay ướt vẫn chưa kịp lau khô.

Kỷ Vĩ khẽ hỏi cô: "Kiều Mạt, em có nhớ anh không?"

Kiều Mạt chỉ cảm thấy toàn thân run rẩy, giọng hắn trầm thấp, dịu dàng, cô lắng nghe, như thể lần đầu tiên nghe Celine Dion hát "My Heart Will Go On" trong một căn phòng trống, toàn thân bị cuốn hút đến mức tóc gáy dựng đứng.

Kiều Mạt không nói gì, chỉ nghe hắn thì thầm bên tai: "Anh rất nhớ em, anh rất nhớ cảm giác được em yêu thương."

Hắn đúng là một kẻ hai mặt phức tạp, năm năm trước, hắn bướng bỉnh, phong lưu, đẹp trai, sau vài năm hắn như thay da đổi thịt, trầm tĩnh hơn, sự nghiệp ngày càng phát triển, trước mặt người đời thì ăn mặc chỉnh chu, được người ta đặt cho biệt danh công tử thanh đảo, nhưng sau lưng họ hắn lại chịu nép vế cô, trước mặt cô lại biểu hiện như một đứa trẻ tủi thân?

Đột nhiên Kỷ Vĩ ghé sát lại, bàn tay nâng mặt cô lên, nhìn thẳng vào mắt cô.

Một lúc sau, hắn bế cô lên, đên phòng ăn, đặt cô trên bàn ăn, bắt đầu cởi khuy áo của cô.

Kiều Mạt biết hắn muốn gì, ngay sau đó, hắn cúi đầu, nhiệt tình hôn lên cổ của cô, nhẹ nhàng chạm vào môi cô, cũng không quên mút mát vành tai cô.

Trong lòng cô tuyệt vọng tựa như một người lướt ván bị cơn gió đột ngột kéo đến cùng với con sóng lớn đang dồn dập tập kích, cô chán ghét loại quan hệ vụng trộm này, nhưng cô giãy không thoát, nếu bỏ chạy, hắn sẽ lại kéo cô về, thật giống như một trò chơi, trừ phi hắn mệt mỏi, mệt mỏi rồi, hắn sẽ buông tay, cô mới có thể được tự do.

Hắn đang dịu dàng hôn cô, cô lại chẳng hề đáp lại, nghiêng đầu tránh né, tay trái cô đặt trên tấm khăn trải bàn mặt trên có in hình hoa bách hợp rất đẹp, ngón tay cô lần lượt vẽ theo đường viền của bông hoa, như muốn lấy ra một bông hoa thật.

Kỷ Vĩ vẫn lưu luyến hôn trước ngực cô, sau đó quay đầu lại, hắn nhìn thấy ánh mắt cô, cũng nhìn thấy ngón tay cô.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!