Chuyển ngữ: Nhã Lam
Hắn vỗ về người kia cười khúc khích vừa nói: "Yêu một người đẹp, nhưng không thể sớm chiều bên cô ấy hoài, chỉ để cô ấy một mình trong căn phòng lạnh lẽo, chờ bạn đến. Liệu em có phải người đẹp đang mỏi mòn chờ anh đến không?"
Cô gái kia mất hứng liền ngồi dịch sang một bên, hắn ngồi dậy lấy lòng cô: "Sao vậy? Ngạn dặm xa xôi từ Hồng Kông tới đây thăm anh, chỉ vì muốn giận dỗi với anh sao? Thôi nào, cười một cái đi."
Cô gái kia còn rất trẻ, khoảng 20 đến 23 tuổi, dang người thanh mảnh, khuôn mặt cũng không hẳn là vô cùng xinh ddpj, nhưng lại rất quyến rũ, cách ăn mặc chẳng giống người thường.
Cô ta tên là Lương Nhã Thanh, con gái của Tổng giám đốc điều hành xí nghiệp Kỳ Thịnh Hồng Kông, qua lại với Kỷ Vĩ được hai năm, ở Hồng Kông hai người vừa gặp nhau đã như quen, sau đó lại nồng nhiệt, khi hắn đã xhia tay với Kiều Mạt, hắn lại chơi bời buông thả, khi hắn lêu lổng khắp nơi đã quen biết rất nhiều những cô gái trẻ đầy tai tiếng, Lương Nhã Thanh chính là một trong số đó.
Lương Nhã Thanh cười lạnh: "Anh không sợ sao? Ba vợ và vợ anh còn đang ở bên ngoài đó."
Kỷ Vĩ kéo cô vào lòng: "Sợ chứ, sao lại không sợ cho được, vậy nên anh mói sắp xếp để em đến đây chứ."
Lương Nhã Thanh cau mày suy nghĩ, càu nhàu: "Anh thật nhẫn tâm, sao lại cưới người phụ nữ kia chứ."
Hắn hỏi cô: "Lúc đó anh muốn kết hôn với em, em lại thờ ơ! Có biết bao nhiêu người xếp hang theo đuổi em, nhưng thật ra anh có muốn kết hôn với em, cũng không thể chen nổi một chân ấy chứ."
Mắt Lương Nhã Thanh rung rung, "BIết tin anh kết hôn, lúc đó em vừa tức giận vừa đau lòng, mấy ngày lien đều ăn không ngon."
Hắn nhàn nhạt cười: "Anh còn hơn em đấy, anh chỉ là một kẻ nghèo hèn, chẳng lẽ em định bất chấp yêu anh cả đời ư?"
"Em thật lòng yêu nh, trước kia cũng chỉ là tức anh thôi."
Hắn đáp: "Anh tin em, nếu không sao anh lại dám tự ý rời khỏi, một mình đến gặp em tâm sự chứ."
Trong cuộc đời của một người đàn ông sẽ có rất nhiều phụ nữ, trong cuộc đời của một người phụ nữ cũng sẽ xuất hiện rát nhiều đàn ông, những lời hắn nói hôm nay, tất cả đều là nói dối, những lời cô nói hôm nay, tất cả đều là lời đùa giỡn, ra khỏi cánh cửa này, hắn sẽ quên mà cô cũng chẳng nhớ.
Đây là những lời xã giao của tầng lớp trên trong xã hội.
Nhận thấy cũng không còn sớm nữa, hắn bảo cô: "Anh phải ra ngoài một chút, cũng nên để ý đến hình tượng một chút, em thông minh như vậy chắc sẽ hiểu ý anh, ngày mai rảnh anh sẽ cùng em đi chơi Giáng sinh."
Cô cười: "Không cần đâu, ngày mai em có hẹn rồi."
Hắn vui vẻ, "Anh biết rồi, em vừa xa nhà đã có hẹn rồi, bây giờ lại là người bạn trai nào vậy?"
Nói là đến gặp hắn, thật ra là nhân tiện đi đổi gió, Lương Nhã Thanh là hạng người gì, hắn còn không biết sao?
————
Kỷ Vĩ quay về tiệc rượu, chũng không thấy Chu Chính Vinh đâu, hắn liền hỏi Hứa Chấn Hoa: "Chủ tịch Chu đâu rồi?"
Hứa Chấn Hoa báo với hắn: "Trong phòng nghỉ dành cho khách."
Hắn lập tức đến phòng nghỉ dành cho khách tìm cha vợ Chu Chính Vinh.
Đẩy cửa phòng, thấy Chu Chính Vinh đang đứng trước cửa sổ, ngậm điếu xì gà lặng ngắm cảnh tuyết rơi, nghe có tiếng người mở cửa, ông cũng biết là ai đến.
Dù sao Chu Chính Vinh cũng là cha vợ của mình, Kỷ Vĩ gặp ông vẫn rất tôn trọng, hắn đứng nghiêm chỉnh sau lung Chu Chính Vinh, khẽ gọi: "Ba ạ."
Chu Chính Vinh vẫn đứng yên, lãnh đạm nói: "Lại đây."
Hắn định nghe xem cha vợ nói gì.
Chu Chính Vinh nói: "Con dạo này bề bộn nhiều việc, nghe nói làm ăn cũng rất thuận lợi, lại định mở chi nhánh?"
Hắn đáp: "Vâng ạ, con sắp mở một chi nhánh ở nước ngoài."
Chu Chính Vinh xoay người lại, ông nói: "Bây giờ con càng ngày càng lộ rõ năng lực, nhìn con giống hệt như ba ngày trước."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!