Mở cánh cửa ký ức ra, giống như bày một bức họa dài ra trước mặt, mà khoảng hồi ức đẹp nhất chính là câu chuyện về một lần nguy nan trong cuộc đời. Trong cát vàng mù mịt, nó vẫn hiện lên rõ ràng, cho dù xung quanh là gươm đao, là gió tuyết khôn cùng, nó vẫn cứ chiếm đóng ở đó như trước, không ra khỏi phạm vi của chính mình, lưu lại một vết tích khá rõ ràng.
Hắn, Kỷ Vĩ, chính là nguy nan trong cuộc đời cô.
5 năm trước…
Kiều Mạt vẫn còn là một thợ làm bánh.
Suốt đời cô cũng không thể quên cái ngày mà cô gặp Kỷ Vĩ.
Quen nhau vì một cái bánh ga tô, một cái bánh ga tô làm sai. Có một vị khách khi đặt bánh ga tô, yêu cầu đặt chiếc nhẫn cầu hôn vào bên trong, kết quả bởi vì sơ suất của cô, chiếc nhẫn vốn đặt trong bánh này lại bỏ nhầm vào chiếc bánh của Kỷ Vĩ, ngày hôm sau vị khách ấy đến tìm, khi phát hiện ra sự sơ suất này, Kiều Mạt lập tức liên hệ với Kỷ Vĩ trước, nhưng suốt 3 ngày, điện thoại của hắn vẫn tắt máy.
Cô lo lắng bất an, nếu Kỷ Vĩ phát hiện ra chiếc nhẫn trong bánh, hắn cố ý nói không có, cô cũng chẳng thể làm gì, đành phải bồi thường tiền để vị khách này mua lại nhẫn mới, tiền lương mỗi tháng của cô chỉ có 1600 tệ, còn chưa đủ tiền bồi thường chiếc nhẫn kim cương, cho dù mỗi ngày chỉ ăn cơm trắng, cô cũng phải thắt lưng buộc bụng hai tháng mới đủ.
Cho nên, cho dù chỉ có một tia hy vọng, cô cũng phải tìm ra Kỷ Vĩ, hỏi hắn có nhìn thấy chiếc nhẫn hay không.
Rốt cuộc ba ngày sau điện thoại của hắn cũng thông, hắn vừa mới đi công tác về còn đang ở sân bay, xung quanh rất ồn ào, cô không có cách nào giải thích rõ ràng tình huống được, hắn bảo cô lát nữa hắn về nhà sẽ nói sau.
Không thể nói sau được, cô quyết định tự tìm đến trước cửa nhà hắn đợi.
Rốt cuộc cũng lừa được bảo vệ để lên lầu, ngồi trước cửa nhà của Kỷ Vĩ, trong lòng cô lặng lẽ cân nhắc 800 lần lời sẽ nói với hắn, suy nghĩ về câu trả lời hắn cho cô, vẻ mặt của hắn, hy vọng ông trời có thể cho cô một chút may mắn.
Cuối cùng, cửa thang máy mở ra. Cô ngẩng đầu lên.
Một người đàng ông có thân hình cao ráo bước ra, tay phải đang kéo một cái vali, tay trái quay quay xâu chìa khóa, vẻ mặt thờ ơ, liếc nhìn Kiều Mạt một cái, có chút bất ngờ.
Ánh mắt giao nhau trong vài giây, Kiều Mạt vội vàng bước đến, là hắn phải không?
Trong mắt hắn cũng có ý hỏi, "Cô là ai? Sao lại đứng trước cửa nhà tôi?"
Chính là hắn, Kiều Mạt vội vàng giải thích: "Tôi là nhân viên ở tiệm bánh Chiếc nón vui vẻ, anh có phải là anh Kỷ? Lúc chiều tôi có gọi điện thoại cho anh."
Hắn quan sát cô từ trên xuống dưới, Kiều Mạt cũng rụt rè nhìn hắn.
Lần đầu tiên gặp nhau, quần áo của hắn tươm tất, khuôn mặt điển trai, khoảng 27- 28 tuổi, không giống như một người khó tiếp xúc.
Cuối cùng, hắn à một tiếng, "Có chuyện gì sao?"
Vừa nói chuyện với cô, hắn vừa lấy chìa khóa mở cửa.
Hắn hơi mất kiên nhẫn nói với cô: "Xin cô nép qua một chút, cô đứng trước cửa nhà tôi, tôi không vào được."
Kiều Mạt vội vàng tránh qua bên cạnh.
Đợi sau khi hắn vào nhà, dưới tình thế cấp bách, cô cũng theo vào trong, không ngờ hắn quay đầu lại, vừa ngạc nhiên vừa bất mãn nhìn cô: "Tôi đâu có mời cô vào nhà."
Lời nói này rất lạnh lùng, nhưng Kiều Mạt cũng thấy mình không đúng, cô đành lui trở ra cửa.
Kiều Mạt không quan tâm chút nào đến thái độ lạnh nhạt của hắn đối với mình, đúng vậy, dáng vẻ của cô cũng giống với một người làm công nghèo khổ, mà người nghèo, hay bịa đặt lấy cớ làm quen, hay là phải chịu ánh mắt chỉ trích của người khác, đây là chuyện rất bình thường.
Rốt cuộc, đợi hắn cất vali và treo áo vest lên xong, lại rót một ly nước, cô ngẩng đầu lên định hỏi, cô có thể nói tiếp hay không?
Hắn đứng giữa phòng khách, khoanh tay, nói với cô bằng một thái độ lãnh đạm: "Bây giờ thì cô nói đi, có chuyện gì?"
Kiều Mạt sợ mình giải thích không rõ, "3 ngày trước, anh Kỷ có đến tiệm chúng tôi đặt một chiếc bánh cappuccino, hôm đó có 3 người khách cùng đặt bánh với anh, tôi đã giao nhầm bánh của khách hàng khác cho anh."
Anh không hiểu lắm: "Tôi không lấy nhầm, chiếc bánh này tôi đặt để tặng bạn, không có gì sai cả, trên đó cũng viết tên của tôi mà."
Lòng Kiều Mạn chùn xuống, "Vậy chiếc bánh ấy ở đâu? Anh ăn chưa?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!