Chương 38: Nam nữ giao đấu, chiêu thứ năm: Về nhà ngủ

Cô lại càng hoảng sợ, che ngực.

"Kỷ Vĩ? Sao anh lại vào đây được? Đây là nhà vệ sinh nữ."

Hắn cười bỡn cợt với cô, tiến gần về phía cô, Kiều Mạt hoảng sợ, không ngừng lùi về phía sau, mặt sàn đá hoa trắng bóng, bồn rửa tay bằng đá cảm thạch đen, còn có một chiếc gương rất to, hai dáng người ẩn hiện trong gương, trong lòng cô vô cùng sợ hãi.

Ngay tại thời điểm bị cô lập này, cô ngửi thấy mùi rượu thoang thoảng trên người hắn, "Anh đã uống rượu?"

Hắn lại nói: "Đúng vậy, anh kẻ hèn mọn này phải chiêu đãi một khách hàng, giữa chừng nhìn thấy em, anh liền vào đây. Đã làm em sợ rồi sao?"

Kiều Mạt khẽ đẩy hắn: "Tổng giám đốc Kỷ, anh nên ra ngoài đi, để người khác thấy không hay đâu."

Hắn hoàn toàn không đếm xỉa gì đến lời cô nói, từng bước áp sát, ép cô vào tường đến không còn lối thoát, bước một bước liền đứng ghìm chặt cô trên tường, sau đó một tay chống tường, nhìn cô một lượt từ trên xuống dưới, tựa như ánh mắt của một gã thợ săn nhìn con mồi là cô.

Trái tim Kiều Mạt hệt như lúc bị đụng xe, vô cùng bất an, cô chỉ muốn lặng lẽ chia tay hắn, chuyển ra ngoài, chạy trốn, nhưng hắn lại tìm thấy ngay lập tức, bắn một mũi tên liền ghìm chặt cô trên tường. Vậy mà hắn, hắn lại nghiêng đầu khẽ chạm vào ngực cô.

Hắn cười khẽ, "Nơi này của em sao lại đập dữ dội đến vậy?"

Cái miệng đầy mùi rượu của hắn trắng trợn phả hơi vào mặt cô, tựa như đang đứng trước điều hòa ấm nóng, toàn thân Kiều Mạt bị hơi nóng làm cho tê dại.

Được một lát thì đầu hắn gục trên vai cô, không nói một lời, Kiều Mạt muốn đẩy đầu hắn ra khỏi vai mình, không ngờ đột nhiên hắn lại ngẩng đầu lên, ngang ngược không biết điều cố định cô trên tường, hai tay ghì chặt đầu cô, cả người gắt gao ép sát vào cô, trong hơi nóng thoảng mùi rượu, hắn ghé sát lại hôn cô, Kiều Mạt giật mình hoảng hốt, theo bản năng định trốn tránh, nhưng mà trốn không nổi, miệng hắn nồng đậm hương vị rượu, trên miệng cô còn đọng nước, nóng lạnh đan xen, toàn thân cô run rẩy, mà hắn lại bất chợt động tình, điên cuồng hôn cô hệt như năm năm trước, không chút khách khí, trắng trợn, lúc bắt đầu là điên cuồng, sau đó dịu dàng hơn nhiều, vừa ngọt ngào vừa chua xót khiêu khích cô.

Nhắm mắt lại, hắn vẫn hôn cô không dời, vừa nồng nàn lại vừa chuyên chú, nhưng Kiều Mạt lại không hề nhiệt tình đáp lại hắn, hai mắt cô nhìn chằm chằm Kỷ Vĩ, cảm nhận nụ hôn sâu của hắn, cô chỉ bị động tiếp nhận chiếc lưỡi hắn dây dưa trong miệng, không biết qua bao lâu, hắn buông cô ra, tựa vào trán cô, không nói một lời, thở gấp.

Im lặng một hồi, thời gian và không gian dường như ngưng đọng, rốt cuộc hắn lùi lại, vẫn không nói một lời, nhìn cô chằm chằm rồi lùi lại từng bước từng bước, lùi đến gần cửa, hắn vặn tay nắm cửa, mở cửa ra rồi bước đi không chút do dự, cửa đóng rầm một cái, vai Kiều Mạt run lên.

Ban nãy đã xảy ra chuyện gì? Sờ lên miệng dường như vẫn lưu lại chút hơi ấm, cô đứng không vững, liền tựa vào thành bồn rửa tay bên cạnh chiếc gương.

Cô nhịn không được ngồi trên mép tường khóc, người này, dù là ba năm hay năm năm, vẫn luôn là cơn ác mộng đeo bám cô không dứt.

Nhưng mà, cơn ác mộng này hôm nay mới chính thức bắt đầu, năm giờ chiều, Kiều Mạt đang chuẩn bị thu dọn đồ đạc tan tầm, hôm nay cô tan ca sớm, lúc này một phục vụ ngoài sảnh đến tìm cô: "Quản lí Kiều, bà Từ ở phòng 1705 gọi cô, không biết là có chuyện gì."

Cô cũng thấy khó hiểu, bà Từ kia mới chỉ gặp cô hai lần, con khen bánh kem cô làm rất ngon, vậy bà ta tìm cô có chuyện gì chứ?

Cô nghi ngờ bước vào thang máy lên lầu, trước cửa phòng 1705, cô gõ cửa.

Cửa mở ra, là bà Từ, Kiều Mạt vừa mới nói, xin chào, bà Từ đã khách sáo mời cô vào, nhưng sau khi Kiều Mạt vào, bà Từ liền ra ngoài luôn.

Kiều Mạt đang buồn bực, lúc này, cô lại nghe thấy tiếng nói từ trong phòng vọng ra, "Cô đến rồi sao?"

Cô nhìn lại, là Kỷ Vĩ, sao hắn lại xuất hiện ở đây?

Kỷ Vĩ nói rất tự nhiên :"Bà Từ là bà của bạn anh, anh nhờ bà ấy gọi em đến, em không để ý chứ."

Cô chẳng vui vẻ gì, "Vậy mà anh lại cấu kết với bạn lừa gạt tôi? Van xin anh tổng giám đốc Kỷ, anh đã kết hôn, còn có gia đình, cầu xin anh đừng đến làm phiền tôi nữa, nếu anh vẫn muốn dây dưa không dứt với tôi, muốn tôi trở thành tình nhân của anh, thì xin lỗi, tôi không đủ tư cách cũng không thể chấp nhận."

Hắn đứng trước mặt cô, giữ chặt hai vai cô, "Kiều Mạt, nếu anh ly hôn thì sao? Liệu hôn nhân của hai chúng ta có thể tiếp tục không?"

Mắt cô đong đầy nước mắt, "Van xin anh đừng đề cập đến hôn nhân của chúng ta nữa, ngay từ đầu đó chỉ là một âm mưu được chuẩn bị chu đáo."

Hắn cũng khó chịu: "Xin lỗi. Về bên anh được không?"

"Không thể nào, không bao giờ."

Cô xoay người bước đi, hắn ngăn cô lại.

"Kiều Mạt, hãy nghe anh nói, em bỏ đi ba năm, anh tìm em bằng mọi cách, nhưng vẫn mãi bặt vô âm tín, em có từng nghĩ cho cảm nhận của anh sao? Em bỏ đi không nói một lời, em có từng hỏi ý kiến anh chưa? "

Cô khóc, "Mọi chuyện đã qua rồi."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!