Kỷ Vĩ lại càng hoảng hốt, trong phòng vệ sinh có tiếng nước, xem ra người kia đang tắm rửa, lòng hắn thấp thỏm không yên, người đi ra sẽ là ai đây? Còn có, hôm qua hắn về nhà bằng cách nào?
Cửa mở ra, hắn nhìn thoáng qua, nhẹ lòng hẳn, là Lí Thế Quân.
Lí Thế Quân vừa lau tóc vừa trách hắn: "Anh à, tối qua anh uống bao nhiêu rượu vậy?" Hắn tựa như đang tua chậm một thước phim về những hành động của Kỷ Vĩ tối qua, vừa thuật lại từng chuyện một: "Em nhận được điện thoại nói rằng đi đón anh, anh lại ngồi trong quán bar vui vẻ cười nói, cứ như thể vừa uống thuốc kích thích không bằng, em buộc phải kéo anh về, anh lại nôn mửa ra ghế sau xe tắc xi."
Đúng là rượu vào chẳng còn nhớ gì cả, nếu bây giờ có một cô gái nói với hắn rằng, tối qua hắn cùng cô ta đã có tình một đêm, hắn cũng không dám to mồm mà chối là hắn không làm.
"Em thay quần áo giúp anh sao?"
Lí Thế Quân không cho là đúng: "Đương nhiên là em rồi, chẳng lẽ anh nghĩ là chị Thành Viện chắc? Anh nhớ lại đi, chị ấy còn dọn dẹp giúp anh đó." Lí Thế Quân buồn cười, làm động tác mẫu cũng vô cùng phong phú, "Thật ra anh cũng chẳng thể tự cởi được, nhưng anh vừa trèo lên giường vừa cởi quần áo, sau khi cởi sạch sẽ, miệng còn lảm nhảm gọi vợ yêu, mau đến đây anh hôn một cái, trời ạ, anh, anh cũng định làm thật đó!"
Hắn nghe đến bối rối, đầu đầy hắc tuyến.
Lí Thế Quân lại nói: "Tính cách chị Thành Viện rất tốt, anh ói vào người chị ấy, chị ấy chẳng thèm oán trách một câu, về nhà lại đắp chăn cho anh, còn lau mặt và chân tay nữa." Sau đó, đột nhiên Lí Thế Quân cười to, "Anh, anh lại có lúc như vậy sao."
Hắn lấy làm lạ: "Ai là Thành Viện? Anh sao vậy nhỉ?" Mãi mà chẳng nhớ ra người này.
Lí Thế Quân lại cười ngặt nghẽo, "Anh lại còn trần như nhộng trước mặt chị Thành Viện."
Nhất thời hắn sợ ngấy người.
Xem ra quả thật là tối qua hắn đã say quá rồi, hắn lại còn than khổ, từ khi nào thì một người luôn cao ngạo như hắn lại học được cách mượn rượu giải sầu, lại còn vì thất tình chứ.
Cứ nghĩ đến đó, quả thật có chút cay đắng, khó chịu, hắn đã yêu thật rồi, vậy nên hắn mới ngày đêm nhớ đến cô, hơn nữa, từ khi hắn nhận ra điều này, hắn không còn tỏ thái độ đùa giỡn nữa, hắn như sa vào lưới tình, muốn nhấc chân khỏi lưới nhưng càng tránh càng bị siết chặt hơn.
Do dự nhắn tin cho Kiều Mạt, "Kiều Mạt, đừng chia tay, anh thật sự rất nhớ em."
Kiều Mạt dựa trên tường trong phòng vệ sinh miên man suy nghĩ, di động vang lên, cô mở ra xem, một giây, hai giây, ba giây, cô ép bản thân chỉ nhìn ba giây thôi, cô liền xóa tin nhắn ngay lập tức.
Ai nói không đau khổ, hắn là một kẻ xấu xa, điên cuồng, luôn làm người ta ghét, lại thích đùa giỡn người khác, hắn đúng là đồ khốn không hiểu thế nào là tình yêu sâu đậm.
Nếu cứ buông tay như vậy, chia tay rồi, nhất định cô sẽ rất đau khổ, tuy rằng yêu nhau chưa lâu, nhưng bất luận thời gian là bao lâu, tình cảm đó hệt như một cái dằm trong tim, cho dù có rút ra được, cũng đã thương tích đầy mình.
Cô lặng lẽ lau nước mắt.
Bất đắc dĩ Kỷ Vĩ thay quần áo xong, hỏi Lí Thế Quân số điện thoại của Chu Thành Viện, muốn cảm ơn cô.
Nhưng cứ nghĩ đến mình tối qua thất lễ, hắn lại xấu hổ vô cùng.
Suy nghĩ một lát, hắn vẫn nên goi điện thoại cho cô, "Xin chào, anh là Kỷ Vĩ, có phải Chu Thành Viện không?"
Chu Thành Viện cười trong điện thoại: "Anh tinh rồi à, đầu còn đau không?"
Hắn chỉ ngượng ngùng đáp: "Không có gì, cảm ơn em tối qua đã trở anh về."
"Không có gì, là công lao của Thế Quân, chứ em cũng đâu biết nhà anh ở đâu."
"Nói chuyện qua điện thoại không tiện, có thể mời em đi uống tách cà phê không, hôm nay không uống rượu."
Không ngờ Chu Thành Viện lại nhận lời luôn.
Tuy rằng không nhớ Chu Thành Viện, nhưng theo như tin tức Thế Quân cung cấp, cô hẳn là một cô gái có giáo dưỡng, nếu không thật chẳng thể tưởng tượng nổi tối qua sẽ xảy ra những chuyện hoang đường vô lý như vậy, nên hắn thay quần áo nghiêm chỉnh, cạo râu sạch sẽ.
Hẹn gặp trong quán cà phê, hắn đến sớm hơn, khi đang lật xem tạp chí, cảm giác đối diện có một bóng người nhẹ nhàng ngồi xuống, vừa ngẩng đầu lên, quả nhiên nhìn thấy mỹ nữ trang trọng, mặt mày như tranh vẽ, cử chỉ phong khoáng, vừa đến liền tươi cười ngồi xuống.
Trong lòng hắn khẽ động, có chút ấn tượng, tối qua quả là có uống rượu tán gẫu với hắn.
Chu Thành Viện nhìn hắn cười cười: "Hôm nay nhìn anh có vẻ khá hơn nhiều, tối qua anh có hơi suy sụp tinh thần."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!