Kiều Mạt cũng sớm biết đây là Hồng môn yến mà, nhưng những lời Âu Dương Mai nói, khiến cô không thể nào chấp nhận được, Lí Thế Quân và Lí Thế Anh cũng sững sờ, không chơi bài nữa, tò mò nhìn sang.
Vẻ mặt Kỷ Vĩ không nén giận được: "Mẹ, mẹ đang làm gì vậy?"
Âu Dương Mai nói: "Mẹ nói ra suy nghĩ của mình, không được sao?"
Hai mẹ con đang gay gắt, bắt đầu lời qua tiếng lại.
"Mẹ, Kiều Mạt là bạn gái con, dù cô ấy có ưu điểm hay khuyết điểm gì đi nữa thì trước hết cô ấy cũng là bạn gái của con, có hợp hay không cũng là chuyện của con, con muốn sống cùng cô ấy, cũng không cần bên ngoài can thiệp vào."
"Kỷ Vĩ, con là con trai của mẹ, vợ con cũng là con dâu của mẹ, còn chưa kết hôn, bạn gái của con mẹ cũng có quyền góp ý, nếu mẹ thấy cô ta không đủ tư cách, mẹ đương nhiên phải nói rõ quan điểm của mình, con là người trong cuộc không thể nhìn nhận đúng đắn, mẹ ở ngoài cuộc nên mẹ biết đâu mới là hạnh phúc của con."
"Mẹ, thích một người không thể nói rõ được, nếu việc gì cũng có thể phân định rạch ròi, cũng sẽ không xảy ra chiến tranh. Cho dù mẹ không có ấn tượng tốt hay không thích Kiều Mạt, cũng nên cho cô ấy cũng như mọi người chút thời gian, có được không?"
"Đúng, con là đứa con chấp nhất, con có cá tính của con, mẹ cũng có nguyên tắc của mẹ, mẹ muốn nói rõ quan điểm của mình, mẹ không thích bạn gái mới của con."
Kiều Mạt đứng dậy, mặt không đổi sắc, rất bình tĩnh nói: "Kỷ Vĩ, dì, cháu còn có chút việc, cơm cũng ăn xong rồi, làm phiền mọi người quá, cháu xin phép về trước."
Âu Dương Mai không chút khách khí: "Không tiễn, ngoài khách sạn có sẵn xe tắc xi rồi."
Kỷ Vĩ đứng dậy, "Anh đưa em về."
Âu Dương Bình gọi hắn: "Kỷ Vĩ, cháu quay lại đây."
Kiều Mạt quay người lại lấy ba lô định đi, Kỷ Vĩ đứng sau kéo cô lại,
Âu Dương Mai quát con trai: "Kỹ Vĩ, con ngồi ngay ngắn xuống đây ẹ."
Khóe mắt Kiều Mạt đong đầy nước mắt, cô đẩy Kỷ Vĩ, hắn quyết không buông tay, hai người đều rất cương quyết.
Kỷ Vĩ quay đầu nhìn mẹ mình: "Mẹ, con vẫn nghĩ mẹ là hiểu lý lẽ, từ trước đến nay con chưa từng thấy mẹ cư xử như vậy bao giờ, mẹ đang làm gì vậy?"
Vẻ mặt của Âu Dương Mai vô cùng lạnh lùng.
Rốt cuộc Kiều Mạt không thể chịu được việc đứng ngây ngốc trong một không gian bức bách như vậy, cô đẩy Kỷ Vĩ ra rồi rời đi.
Kỷ Vĩ định đuổi theo cô, đúng lúc này Lí Bỉnh Hiền gọi hắn: "Kỷ Vĩ, nghe mẹ cháu nói vài lời đã, mẹ cháu vẫn đứng đây, sao cháu lại không nể mặt mẹ cháu như vậy chứ."
Quả thật lời này rất có tác dụng, xưa nay người Trung Quốc vốn rất trọng coi trọng hiếu nghĩa, rốt cuộc Kỷ Vĩ vẫn ngồi xuống.
Âu Dương Mai đè nén tức giận trong lồng ngực, bà bình tĩnh nói với Kỷ Vĩ: "Con à, con không thể sống cùng người phụ nữ này, cô ta sao xứng với con chứ? Dáng dấp rất đẹp sao? Cũng không phải con chưa từng thấy gái xinh, loại phụ nữ thủ đoạn này ngoài mặt tỏ ra ngây thơ trong sáng, nhưng cô ta biết cách nắm giữ con, có thể điều khiển con, thế giới này nhiều phụ nữ như vậy, vì sao con cứ nhất định phải yêu cô ta chứ?"
Kỷ Vĩ thật bình tĩnh, hắn nhìn mẹ: "Có đôi lúc con cũng thấy lạ, vì sao con lại bị cô ấy thu phục, thật ra không phải thủ đoạn của cô ấy nham hiểm, hay bản lĩnh trên giường rất lợi hại, mà là khi ở bên cô ấy, con cảm nhận được một điều, con muốn khóc thì khóc, muốn cười thì cười, thậm chí con rất thích cô ấy chua ngoa giễu cợt con, có phải là rất lạ không?
Mẹ, con xin lỗi, nếu mẹ cứ nhất quyết ngăn cản con, con đành bất hiếu, không thể làm theo lời mẹ."
Lí Thế Quân và Lí Thế Anh chứng kiến sự căng thẳng giữa bác và anh họ, nghe anh họ đáp lời bác, hai người đều kinh ngạc không dám hé răng nửa lời.
Âu Dương Bình tức giận mắng cháu trai: "Kỷ Vĩ, sao cháu lại nói với mẹ cháu như vậy chứ, còn không phải vì mẹ cháu muốn tốt cho cháu sao."
Âu Dương Mai thật sự tức giận, "Được lắm, mẹ hỏi con, con cần cô ta hay cần mẹ?"
Kỷ Vĩ cười, "Mẹ, mẹ đang làm gì vậy? Giờ không phải lúc để nói chuyện này chứ?"
Âu Dương Mai lại càng tức giận, "Trả lời ẹ."
Hắn nhìn mẹ, rồi đáp, "Con cần cô ấy."
Tất cả mọi người giật mình, bầu không khí căng thẳng, nặng nề.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!