Chương 30: Mạch nước ngầm phun trào

Kỷ Vĩ bừng tỉnh, nhất thời vừa xấu hổ vừa bối rối, còn chưa kịp trả lời đã vội quay người lại, lập tức chạy về phòng ngủ.

Người xấu hổ nhất vẫn là Kiều Mạt, cô ngồi đó, cúi gằm mặt chỉ muốn tìm một lỗ lẻ để chui xuống, gần như chết đứng tại chỗ.

Kỷ Vĩ ăn mặc chỉnh tề bước ra, hắn đầu đầy hắc tuyến đi vào phòng đọc, nhìn thấy vẻ mặt của mẹ và dì đều lạnh lùng vô hạn.

Hắn xấu hổ hỏi mẹ: "Mẹ, sao mẹ lại đến đây?"

Âu Dương Mai không hài lòng nói: "Chẳng lẽ mẹ đến thăm con mình còn phải xin phép sao? Hay là anh không thấy thoải mái vì mẹ đã quấy rầy chuyện tốt của anh?"

Kỷ Vĩ đành giải thích: "Ít ra mẹ cũng nên gọi điện thoại báo trước với con một tiếng."

Cục diện bỗng trở nên căng thẳng, rốt cuộc Kỷ Vĩ vẫn là người hóa giải bầu không khí nặng nề này trước, hắn giới thiệu với mẹ.

"Mẹ, cô ấy là Kiều Mạt, bạn gái của con, ban đầu con cũng định dẫn cô ấy về ra mắt mọi người, nhưng dạo này mẹ với ba cũng không ở nhà, lại không thường về nhà, mẹ à, con cũng muốn ổn định lại cuộc sống một thời gian."

Âu Dương Mai không nói năng gì, dù sao bà cũng là con nhà có gia giáo, có khí chất cao quý, nhìn thấy Kiều Mạt còn chưa bình tĩnh lại, bà nhàn nhạt nói: "Không sao, vội gì chứ, cũng chẳng phải chuyện gì to tát."

"Mẹ đến có việc gì sao?"

"Mẹ chỉ thấy nhớ con nên muốn đến thăm con thôi, được rồi, giờ mẹ về đây, nếu mai con rảnh thì về nhà ăn cơm."

Kỷ Vĩ rất lễ phép với mẹ mình, không dám tỏ ra không nghe lời mẹ.

Mẹ với dì vừa đi khỏi, hắn cũng thở phào nhẹ nhõm.

Kiều Mạt căng thẳng đến mức ngồi sụp xuống đất.

Kỷ Vĩ hoảng hốt ngồi xổm dưới chân cô, "Mẹ với dì anh làm gì em sao?"

Kiều Mạt mệt mỏi lắc đầu, giọng nói lí nhí, yếu đuối: "Hai dì cũng không thích em."

Hắn an ủi cô: "Đừng lo, anh thích em, nhất định mọi người cũng sẽ thích em."

Kiều Mạt vô cùng lo lắng, nói cho cùng ánh mắt của chị em nhà Âu Dương nhìn cô không quá hà khắc nhưng ánh mắt dò xét, dè bỉu của họ khiến cô thấy xót xa vô cùng. Cô cười khổ, "Kỷ Vĩ, trong vòng tròn ấy không phải chỉ có riêng anh và em, các dì không thích em cũng là chuyện rất đỗi bình thường."

Hắn không đồng ý: "Trước kia khi ba anh theo đuổi mẹ, ông bà ngoại anh cũng không đồng ý, nhưng sau đó, ba anh dùng chính năng lực của mình để chứng minh rằng mẹ anh đã chọn đúng người, bây giờ thì ba anh chính là niềm kiêu hãnh của ông bà ngoại." Hắn hôn nhẹ lên môi cô: "Bảo bối, đừng sợ, một ngày nào đó em cũng sẽ làm được điều đó, em sẽ trở thành niềm tự hào của họ."

Hắn vẫn an ủi cô, nhưng Kiều Mạt vẫn một mực lo lắng, cô có linh cảm sắp có một trận giông bão ập xuống.

————Cô đứng trên ban công lầu bốn của khách sạn, lúc này đang vắng khách, cô lẳng lặng nhìn phía xa.

Phía sau có người gọi cô: "Kiều Mạt." Không cần quay đầu lại, cô cũng biết người gọi là Kim Tông Trạch.

Hắn ân cần hỏi cô: "Có tâm sự gì sao? Kiều Mạt?"

Kiều Mạt cười gượng, "Tôi không giỏi che giấu cảm xúc, cho nên anh dễ dàng nhận ra sao?"

Tông Trạch suy nghĩ một lát, lần đầu tiên hắn không nén được tò mò hỏi cô: "Là vì chuyện tình cảm sao?"

Kiều Mạt hỏi một đằng trả lời một nẻo: "Nếu anh thích một người con gái, nhưng ba mẹ anh kiên quyết phản đối, anh sẽ làm gì?"

Hắn nghĩ một chút liền đáp: "Dù sao người đi hết đời này là bản thân anh, trên đời này có gì là vật cản lớn nhất chứ? Chỉ cần hai người yêu thương nhau, còn sợ gì khó khăn trắc trở."

Kiều Mạt thở dài, có lúc cô ước gì người yêu của mình là một người có hoàn cảnh bình thường như Tông Trạch, hai người cùng một thế giới, tự do yêu đương, chứ không phải con trai một quan chức cấp cao như Kỷ Vĩ, cô hiểu rõ một chuyện, với gia đình quyền thế như vậy, cho dù một chân của cô có thể bước qua cánh cửa đó nhưng chân còn lại có thể bước qua một cách thuận lợi hay không còn chưa rõ. Mà tình yêu đâu phải là chuyện của một người.

Điều Kiều Mạt lo lắng cũng không phải vô căn cứ.

Lí Bỉnh Hiền, chồng của Âu Dương Bình là một giám đốc điều hành công ty giao dịch bất động sản, cho nên hôn nhân giữa hai nhà họ Âu Dương và họ Lí là hôn nhân hợp tác thương mại, mà ba của Kỷ Vĩ là một quan chức cấp cao, Âu Dương Mai lại là con gái của gia tộc lớn, cho nên hôn nhân giữa hai nhà họ Âu Dương và họ Kỷ chính là một hôn nhân mang tính chất chính trị, một sự kết hợp lý tưởng giữa quyền thế và tiền tài.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!