Vào nhà đóng cửa lại, hắn đẩy Kiều Mạt lên ghế sô pha, Kiều Mạt hoảng hốt ngồi xuống, còn hắn thì vội vàng cởi áo vét, rồi đến cà vạt trước mặt cô.
Kiều Mạt hét lên: "Anh có thôi đi không!"
Hắn dừng lại thật, hai tay chống nạnh, "Nói đi, anh cho phép em nói vài lời trước khi bắt đầu."
Kiều Mạt tức giận: "Chung quy lại anh luôn thích cưỡng ép như vậy sao?"
Hắn hừ một tiếng: "Không, thật ra anh thích làm nhẹ nhàng, nhưng bây giờ em không phối hợp, nếu không trói chặt tay chân em lại, anh chỉ sợ em lại băm vằm anh thành tám mảnh ấy chứ."
Kiều Mạt khóc, "Anh có bao giờ hỏi tôi nghĩ gì? Anh có cảm thấy tôi thích anh không? Anh có cho rằng khi làm tình chỉ một mình chỉ đàn ông được thỏa mãn hay cả hai người cùng được thỏa mãn?"
Hắn giật mình, nhìn Kiều Mạt, trong mắt Kiều Mạt đong đầy nước mắt, tủi thân và giận dữ.
Một lát sau, hắn mới cười khổ: "Em trách anh là đúng, anh chưa từng hỏi em nghĩ gì, thậm chí anh cũng chưa từng cân nhắc xem em có thích anh hay không, bây giờ anh đã hiểu rồi, thì ra đều là anh tự mình đa tình rồi, anh cứ nghĩ bất cứ người phụ nữ nào cũng thích anh," hắn nhìn xung quanh, sau đó tự mình đánh trống lảng, "Đúng vậy, hóa ra là anh đã tự ình là đúng."
Kiều Mạt không nói gì, vài giây sau, hắn quay người ra chỗ khác: "Nếu em thật sự không thích, bây giờ em có thể đi, anh sẽ không ngăn em lại nữa."
Kiều Mạt nhìn hắn, cô đứng phắt dậy, lập tức đẩy cửa rời đi, sau khi vào thang máy, cô cũng không nhìn rõ bóng dáng mình trên vách thang máy, đột nhiên tủi thân bật khóc.
Cô tựa vào vách thang máy, che miệng khóc: "Vậy anh bảo tôi phải làm sao bây giờ? Bất chấp tự trọng, coi như không có gì mà chấp nhận anh sao? Một người đàn ông có gia thế với một đứa con gái nghèo khó liệu có cùng suy nghĩ và lòng tự tôn?"
Kỷ Vĩ ngồi trên ghế sô pha, dang rộng cánh tay, cô đi rồi, thật sự là con mẹ nó nhẫn tâm, hai tháng qua hắn nhớ nhung cô biết bao, vậy mà cô thong dong rời đi, nhẹ nhàng như cắt một miếng bánh ga tô.
Hắn cười khổ thầm hỏi bản thân, cứ nghĩ rằng chỉ cần xin lỗi là có thể hóa giải mọi việc, hắn cứ tưởng rằng cô cũng nhớ nhung hắn tựa như hắn vẫn mong nhớ cô, thế nhưng cô cứ như vậy mà đi, cô đi rồi, hắn sao lại có dũng khí theo đuổi cô một lần nữa đây?
Hắn rất buồn bực, lòng tự trọng tựa như ném một toàn nhà trăm tầng xuống đất, còn chưa chạm đất, đã vỡ nát giữa không trung.
Trái tim hoảng loạn một lúc lâu, đột nhiên hắn không cam lòng đứng lên, bặm môi một cái, chạy vội ra mở cửa quyết định đuổi theo cô.
Vừa mới nhấn nút mở cửa thang máy ra, lại nhìn thấy Kiều Mạt đang khóc nức nở bên trong.
Kiều Mạt cũng sợ hết hồn, cô khó hiểu nhìn thang máy, hóa ra cô đã quên chưa nhấn nút.
Hắn cũng thở dài, cô nhóc chết tiệt này.
Kiều Mạt tức giận nói trước: "Túi xách của tôi! Túi xách của tôi! Trên ghế sô pha nhà anh, anh trả lại cho tôi. "
Hắn kéo cô gái đang cào cấu, giãy dụa ra, sau đó vác cô vào phòng, không nói năng gì liền ném cô lên giường.
Kiều Mạt vẫn đang nức nở, hắn vỗ về cánh tay cô, đặt cô dưới thân, "Nói đi, bây giờ nói cho anh biết, em thích anh, em nói rồi anh sẽ chăm sóc em thật tốt."
Kiều Mạt thích còn ra vẻ mắng hắn: "Anh đừng có mơ, anh lưu manh."
Hắn liền vui vẻ, "Thật dễ nghe, bây giờ tên lưu manh này sẽ càng lưu manh hơn, nếu lần này anh lại để em đi nữa, thì anh đúng là không bình thường."
Vừa nói xong, bàn tay hắn liền không an phận, cũng không để ý Kiều Mạt vẫn phản kháng, hai ba bước liền lột sạch quần áo của cô, Kiều mạt nhắm chặt mắt.
Không ngờ, lần này hắn rất ôn nhu, hắn rất dịu dàng, hắn nhẹ giọng dỗ dành, ngọt ngào như một viên kẹo.
Ôm cô, hắn thủ thỉ bên tai cô: "Nói muốn anh đi, bảo bối, anh rất muốn em!"
Kiều Mạt vừa thẹn vừa giận, loại việc này, rõ ràng là đàn ông gấp gáp, hắn lại nói đường đường chính chính đến vậy. Cứ như thể cô là một chiếc bánh ga tô trên bàn, đang khao khát người ta đến thưởng thức.
"Nhìn anh đi, bảo bối."
Kiều Mạt nhìn hắn, trong mắt hắn là một màu xanh sâu thẳm.
Hắn nhịn không được oán trách cô: "Có lẽ em không tin, em biến mất không chút dấu vết trong hai tháng, anh thật sự rất buồn bực, đôi khi anh cứ tưởng bản thân rất phóng khoáng, nhưng đây là lần đầu tiên, anh khao khát muốn một người đến vậy."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!