Chương 22: Cám ơn sứ giả bánh ngọt

Trong khách sạn C.

Kiều Mạt cúi đầu phết kem lên mặt bánh, vậy mà cô đã vào làm trong khách sạn C được hai tháng rồi, hơn nữa so với làm việc trong cửa hàng bánh ngọt trước đây, điều kiện cùng đãi ngộ cũng tốt hơn một chút.

Thật ra cô đã định nghỉ việc lâu rồi, cũng không phải không muốn nói với Kỷ Vĩ tiếng nào, nhưng sau khi xảy ra chuyện ngoài ý muốn kia, cô cũng không còn hơi sức đâu mà gặp mặt hắn.

Cô thật sự không hiểu, tại sao hôm đó hắn lại hốt hoảng tông cửa chạy mất như vậy, cô cảm thấy rất khó chịu, trái tim như vỡ vụn, cô thật không dám tưởng tượng đau đớn xé rách trong giây lát đó, trong nháy mắt đó đau đớn vô cùng, cô không hề cảm thấy thoải mái dù chỉ một chút, xem trong phim A, biểu tình của các diễn viên đều thư sướng khiến cho cô xem đến mặt đỏ tía tai, sao bây giờ cô lại không cảm nhận được loại cảm giác này, không phải người ta đều nói loại chuyện này cả hai bên đều phải cùng nhau cố gắng sao? Vì sao đột nhiên hắn lại coi cô như con rùa biển, bỏ mặc trên bãi cát?

Cô vô cùng xấu hổ, khó chịu một lúc không dám gọi điện thoại cho hắn, cũng không dám nhận điện thoại của hắn.

Vừa lúc khách sạn C báo cô đã được nhận vào làm, cô vui vẻ chuyển chỗ làm, mượn cơ hội chạy trốn.

Đối với Kỷ Vĩ, rất muốn hắn, nhưng lại rất lo lắng, khó chịu và im lặng.

Có một đồng nghiệp giọng nói vô cùng sùng bái nói với cô, bếp trưởng bộ phận phụ trách cơm Tây là một con lai Hàn – Pháp.

"Kiều Mạt, cô chưa gặp vị bếp trưởng mới đến kia đâu, đôi mắt rất đẹp, tóc dày giống như một tác phẩm điêu khắc nghệ thuật, giống bức tượng David, khuôn mặt sắc sảo, trời ơi, sao mà đẹp trai vậy chứ."

Trong lòng Kiều Mạt ngỡ ngàng, "Vị bếp trưởng kia tên là gì?"

Đồng nghiệp nghĩ một chút: "Kim Tông Trạch, tên tiếng anh là Daniel"

Là hắn? Cô chợt giật mình trước mắt như xẹt qua một tia sáng.

——————

"Ăn cơm Tây mang một ý nghĩa nào đó, chủ yếu về mặt tư tưởng, thông thường nghe đến cơm Tây người ta thường liên tưởng đến những nhà hàng bày trí sang trọng, lãng mạn hơn, lò sưởi trong tường đá cẩm thạch, trên trần những ánh đèn pha lê sáng rực rỡ, trên bàn bày những giá nến đẹp đẽ, cộng thêm rượu ngon, những thực khách đến nhà hàng cử chỉ tao nhã, lịch sự, tất cả tạo nên một bức tranh vô cùng hoàn mỹ và ấn tượng."

Vài năm trước, khi cô vẫn học làm bánh kem trong trường dạy nghề, một trợ giảng dạy thay thầy hướng dẫn của cô, hắn cử chỉ tao nhã, thái độ vô cùng khiêm tốn, giọng nói êm dịu làm cho người nghe ấn tượng sâu sắc.

Hắn chính là Kim Tông Trạch.

Hắn thật sự đẹp trai, tựa như một thiên sứ bánh ngọt, khí chất thanh cao không vướng bụi trần, lần đầu tiên cô nhìn thấy hắn, trái tim như bị người ta nhéo một cái, khi hắn nhìn vào mặt cô, cô sững sờ bất động mất ba giây, đỏ mặt.

Khó có thể tưởng tượng được, một người ngoại quốc lại có thể nói tiếng Trung lưu loát đến vậy, tất cả mọi người đều khó hiểu, hắn nói với họ: "Tôi rất thích văn hóa Trung Quốc, văn hóa Hàn Quốc chịu ảnh hưởng lớn của văn hóa Trung Quốc thời Minh, hiện nay trong tư tưởng Nho giáo của Hàn Quốc, một phần lớn là kế thừa từ triều Minh, một phần là sự giao thoa với nền văn hóa Trung Quốc, vì vậy khi so sánh tư tưởng Nho giáo của hàn Quốc với Trung Quốc cũng không thua kém mấy. "

Mỗi khi hắn nói chuyện, tất cả mọi người đều vô cùng vui vẻ lắng nghe, nhưng hắn lại đang dạy thay thầy giáo cô, sau khi dạy xong mấy tiết, hắn liền rời đi, rất nhiều bạn học nữ lưu luyến với hắn, cùng hắn chụp ảnh, thậm chí còn xin số điện thoại của hắn, hắn rất điềm đạm, ọi người địa chỉ hòm thư, sau khi quay về Hàn Quốc, sẽ gửi thư ọi người.

Hắn là con lai Hàn – Pháp, ba là người Hàn Quốc, mẹ là người Pháp, vừa tốt nghiệp đại học ở Hàn Quốc, chuẩn bị sang Pháp học chuyên sâu.

Kiều Mạt ngồi phía cuối lớp học, nhưng đang lẳng lặng ngắm nhìn hắn.

Không ngờ sau đó hắn lại đến tìm cô, "Này, Kiều Mạt, em có hòm thư không?"

Kiều Mạt tỉnh táo lại, nói cho hắn hòm thư nhà mình.

"Em rất nghiêm túc học tập, sau này nhất định sẽ trở thành một thợ làm bánh xuất sắc."

Kiều Mạt chỉ cười e lệ cúi đầu tựa như một cây xấu hổ.

Hắn thật đẹp trai.

Sau đó, cô gặp lại hắn hai lần, một lần ở thư viện, một lần ở cửa hàng tổng hợp của trường. Khi Kiều Mạt đang buồn chán ngồi đọc sách trong thư viện, tình cờ sau lưng có một người huých vào người cô một chút, người cô ngả về trước, đầu va vào trên giá sách, quay lại có chút tức giận, kết quả vừa quay lại liền nhìn thấy một đôi mắt quen thuộc. Hóa ra là hắn.

Ngày đó vô tình gặp hắn, Kiều Mạt rất vui vẻ, hai người ngồi trò chuyện trong thư viện, tâm sự liên mấy giờ đồng hồ, cô thật sự có một cảm giác đặc biệt với hắn.

Khi ra ngoài cũng đã muộn, hắn rất ân cần hỏi cô : "Chúng ta cùng đi ăn cơm."

Vốn định đồng ý, nhưng đúng lúc này, có người gọi tên hắn bằng tiếng Hàn, Kiều Mạt vừa quay đầu liền nhìn thấy một cô gái vui vẻ nhào vào ngực hắn, Tông Trạch lập tức giới thiệu với cô, "Kiều Mạt, đây là bạn gái của anh."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!