Kỷ Vĩ nhìn màn hình ti vi trước mặt, không nói năng gì.
Trên màn hình đang chiếu một bộ phim Ấn Độ, nào hát nào múa, thời gian múa hát kéo dài rất lãng phí. Nhưng Kiều Mạt lại xem rất thích thú.
Hắn nheo mắt nhìn cô, cô gái này, thật là trầm tĩnh, đôi mắt cứ dán chặt vào màn hình ti vi, ngoảnh mặt làm ngơ đối với một người đẹp trai như hắn.
Hắn nghĩ thầm, dù sao mọi người đều là người trưởng thành, thân mật với cô một chút chắc cũng không sao.
Vì thế hắn duỗi tay qua, khoát tay lên vai cô, định ôm cô vào lòng.
Kiều Mạt nhíu mày, dịch sang bên cạnh một chút, cách hắn một khoảng.
Hắn nổi giận: "Em nhìn em xem, giống hệt một con cua đang trốn tới trốn lui, em sợ đến vậy sao?"
Kiều Mạt trách hắn: "Có ai lại tùy tiện giơ tay sờ mó vào người bên cạnh như anh không? "
Hắn bẽ mặt, rút tay về, ngồi xuống nói, "Anh ra ngoài quầy ba xem người ta có bán mỳ ăn liền không, đói bụng quá."
Kiều Mạt nhớ ra điều gì đó, cô ngăn hắn lại: "Không cần ra ngoài đâu, tôi có bánh ga tô."
Hắn giận dỗi: "Không cần, anh không ăn bánh ga tô em làm." Hắn cố ý khiêu khích cô: "Mặt bánh khô không chút hơi nước, đường saccharin lại nhiều, bột mỳ có vẻ lên men không đều, miễn cưỡng ra còn đạt tiêu chuẩn."
Kiều Mạt lấy chiếc bánh ga tô ra khỏi ba lô, đặt trước mặt hắn: "Tôi không tin, bây giờ anh ăn chiếc bánh này đi, ăn xong rồi hãy đánh giá."
"Anh không muốn ăn."
"Anh ăn một miếng đi."
"Anh không ăn."
"Anh cứ ăn một miếng đi."
"Một miếng cũng không ăn."
"Anh vẫn không ăn chứ gì?"
"Không ăn."
"Ăn, nhất định phải ăn."
"Em, người này sao lại cố chấp đến vậy chứ?"
"Anh, người này sao lại chấp nhặt đến vậy chứ?"
Trên mặt Kiều Mạt có chút tức giận, hắn cũng hơi bực bội, cuối cùng hắn quay mặt đi chỗ khác, "Thật sự chịu thua em đấy, bây giờ vẻ mặt em đằng đằng sát khí hệt như vẻ mặt Tôn Nhị Nương."
Kiều Mạt tức giận, đột nhiên cô đưa tay qua, kéo mặt Kỷ Vĩ lại gần một phen, không đợi hắn kịp phản ứng lại, cô bóp miệng hắn rồi cố sức nhét một miếng bánh ga tô vào miệng hắn.
Nhất thời Kỷ Vĩ choáng váng, cô lại có thể làm như vậy? Một miếng bánh ga tô bị ép nhét vào trong miệng, giống như một người bất ngờ bị nhét giẻ vào miệng, tắc nghẹn trong miệng, hắn không thể thốt lên lời, tức sùi bọt mép.
Không còn cách nào đành phải cố nuốt miếng bánh ga tô xuống, hắn tức tối nói: "Giờ em đã vừa lòng chưa?"
Kiều Mạt cười, tự ăn bánh ngọt, "Đúng vậy, tôi là người nhỏ nhen, cuối cùng cũng thấy dễ chịu, anh không hài lòng à?"
Kỷ Vĩ hậm hực nói: "Hai mũi của anh dễ chịu quá, vậy nên anh mới còn ngồi đây, bỗng dưng em lại lấy tay kéo mũi anh như vậy, em nói xem anh có dễ chịu hay không?"
Kiều Mạt quay đầu lại nhìn hắn, trên mặt đầy vẻ hả hê đắc ý.
Quả thật cô rất hả hê, hắn bực tức, đúng là chú hổ cái ghê gớm, hôm nay mà không trừng trị ngươi thì ngươi lại không biết ta đây là Võ Tòng.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!