Bên ngoài Kiều Mạt luống cuống như kiến bò chảo nóng, cô hỏi bạn của Kỷ Vĩ: "Kỷ Vĩ liệu có sao không? Xem ra người đàn ông kia rất hung dữ."
Dường như bạn của Kỷ Vĩ cũng không lo lắng lắm, ngược lại hắn có chút thích thú hỏi: "Phú gia đụng phải quan lại, cô nói xem ai sẽ lợi hại hơn ai?"
Kiều Mạt không hiểu lắm, ai là quan lại? Chẳng lẽ là Kỷ Vĩ? Trong lòng cô thắc mắc nhưng cũng không dám hỏi nhiều.
Đợi một lúc lâu, cô mới nhìn thấy Kỷ Vĩ cùng mấy người đánh nhau đến sứt đầu mẻ chán đi ra, điều khiến cô thấy khó hiểu chính là sắc mặt của bọn họ, phú gia rất gượng gạo, gãi đầu gãi tai. Mà Kỷ Vĩ vẫn vậy, vẻ mặt bình tĩnh không chút vui mừng cũng không hề vênh váo tự đắc.
Hai vị cảnh sát cấp cao đi ra cùng bọn họ, trong số đó có một vị cảnh sát còn đang từ tốn đứng ra hòa giải.
Kỷ Vĩ gặp Kiều Mạt, nhìn thấy bên mắt sưng húp của cô, hắn cũng rất áy náy liền săn sóc hỏi cô thấy thế nào.
Kiều Mạt nhìn bọn họ, trong lòng ngờ vực không biết trả lời ra sao.
Vị cảnh sát cấp cao kia khiển trách phú gia, "Đường đường là đàn ông lại ra tay đánh phụ nữ, ai đã đánh? Còn không xin lỗi người ta rồi bồi thường người ta cho thỏa đáng! "
Kỷ Vĩ cười lạnh: "Nếu cô ấy thực sự xảy ra chuyện gì, dù các người có quỳ gối cầu xin tha thứ thì ích gì?"
Phú gia và đồng bọn của hắn ta vẻ mặt đều lúng túng.
Kiều Mạt nhận thấy, bọn họ đã rất hạ mình để hòa giải, tuy rằng cô không rõ lắm sao lại vậy nhưng đàn ông có cách giải quyết của đàn ông, chỉ cần đối phương tự nguyện nhận sai, chịu bồi thường, cô còn dây dưa mãi sẽ bị coi là người đàn bà chanh chua, cô không muốn đánh mất hình tượng trước mặt Kỷ Vĩ như vậy.
Kỷ Vĩ nói với cô: "Đánh, tên kia đánh cô thế nào thì cô cứ đánh lên mặt hắn như thế, cứ đấm một đấm thật mạnh."
Kiều Mạt cuống quýt xua tay, "Không được, từ nhỏ đến lớn, nhiều nhất tôi mới chỉ đánh chó, người đàn ông lực lưỡng như vậy tôi không dám đánh."
Tất cả mọi người đi ra, thái độ của hai vị cảnh sát cấp cao kia đều rất ôn tồn, không ngừng dàn xếp giữa Kỷ Vĩ và phú gia kia, cuối cùng còn giữ chặt tay hai người, khách khí lại lễ độ mà khuyên giải hai người: "Dù sao mọi người cũng cùng sống trong một thành phố, đều là tầng lớp thượng lưu, ngẩng đầu không thấy cúi đầu gặp, nói không chừng một ngày nào đó lại trở thành bạn bè, cũng cần cho nhau chút thời gian, đúng không?"
Kỷ Vĩ chỉ vuốt nhẹ khóe môi, nhưng phú gia này lại tỏ ra vô cùng cung kính, khiến Kiều Mạt có phần xấu hổ.
Hắn ra ngoài gọi tắc xi, tự mình đưa Kiều Mạt về.
Hai người ngồi trong xe, lúc này hắn đã tỉnh rượu rồi nên cũng không nói nhiều nữa.
Hắn hỏi cô: "Mắt thật sự không sao chứ? Hay là tôi đưa cô đến bệnh viện kiểm tra xem sao." Hắn vươn tay muốn gạt sợi tóc trên trán Kiều Mạt ra để xem vết thương của cô, Kiều Mạt không quen nên tránh sang bên cạnh như phản xạ có điều kiện.
Cô khẽ nói: "Không sao đâu, chỉ là đánh trúng xương mày thôi, nếu thực là đánh vào mắt hay là đánh vào mặt như đã nói, cho dù các người có lén hòa giải, tôi sẽ không dễ dàng cho qua như vậy."
"Thực xin lỗi đã liên lụy đến cô."
Cô có chút tò mò: "Kỷ Vĩ, phú gia kia một phút trước còn vênh váo ngang ngược như vậy, sao một phút sau lại gãi đầu gãi tai?"
Hắn giải thích qua loa: "Không có gì, bây giờ pháp luật nghiêm minh, hắn lại nói năng ngạo mạn như vậy, nói quen biết người này người kia, nói trắng ra, mọi người đều sợ liên lụy đến mình, đều muốn bo bo giữ mình, nên việc này cứ như vậy mà giải quyết."
Tuy rằng Kỷ Vĩ nói rất là nhẹ nhàng, nhưng Kiều Mạt nghĩ chuyện có vẻ không đơn giản như vậy.
Cô có chút bực tức nói: "Thực ra. Tôi vẫn muốn có thể tự tát cho hắn một cái, đánh thật mạnh coi như dạy dỗ loại người này một chút."
Hắn cười ha hả: "Thằng nhãi kia nói hai ngày nữa sẽ mời chúng ta ăn cơm, nếu không thì đến lúc đó cô cứ mạnh bạo dạy dỗ hắn một chút? Cứ coi như đánh một con chó, được không?"
Ngược lại Kiều Mạt thấy rất xấu hổ.
Cô quay đầu lại nhìn Kỷ Vĩ, hắn vừa vặn cũng đang nhìn cô, hai ánh mắt giao nhau, lẳng lặng ngừng lại mấy giây, đột nhiên cùng cười.
Nhưng đột nhiên, Kiều Mạt quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, ý cười ngưng trệ trên mặt.
Nhất định hắn không đơn giản chỉ là một công chức bình thường, một phú gia ngạo mạn như vậy, thế nhưng hắn không chừa lại cho chút thể diện nào, còn khiến cho Cục trưởng phải ra mặt giải quyết, có thể thấy được gia thế của Kỷ Vĩ không đơn giản như cô vẫn nghĩ.
Dù xét về khía cạnh nào, cách ăn mặc, trang phục của hắn đều mang cung cách của một người giàu có, việc hắn nói năng không chút kiêng nể gì, còn hơi ngạo mạn, tự phụ, Kiều Mạt cũng đoán biết được gia thế của hắn cũng không đơn giản như mình đã nghĩ.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!