Kỷ Vĩ lập tức đứng dậy, đi nhanh đến xem xét tình hình, hắn còn chưa đến nơi thì chủ chiếc xe kia đã xuống xe rồi, thế nhưng người kia chỉ nhìn xuống đuôi xe của mình, căn bản không thèm để ý đến tình trạng đầu xe của người khác, nghênh ngang lên xe định đi.
Kỷ Vĩ chạy đến, ngay khi đối phương định nổ máy rời khỏi liền đập lên cửa kính xe của đối phương: "Chờ một chút." Hắn ý muốn bảo đối phương xuống xe.
Đối phương hạ cửa kính xe xuống, thò ra một khuôn mặt to như con hà mã, cùng với hơi thở nồng nặc mùi rượu, " Mở rồi."
Kỷ Vĩ tỏ ý bảo hắn ta: "Phiền anh xuống xe một lát, xuống nhìn xe của tôi."
Có vẻ đối phương uống khá nhiều rượu, có chút cao ngạo kiểu như rượu vào có gan giết người, lại không chút khách khí nói: "Đụng rồi thì sao nào, muốn đòi phí sửa xe?"
Bên trong chiếc xe đang chạy còn có ba người cũng mặt mày đỏ gay, một đám thanh niên lưu manh người toàn mùi rượu.
Đúng là hàng hóa chia ra chính bậc, vật hợp theo loài, gà tìm gà vịt đi với vịt, chủ xe là loại người nào thì đồng bọn cũng là loại đó.
Kỷ Vĩ nhìn chủ của chiếc xe Mercedes
-Benz này, xem ra hắn ta nhiều nhất cũng chưa đến 25 tuổi, từ cách ăn nói của hắn cho thấy đối phương là một kẻ xấu xa, vô giáo dục, hắn ta đích thực là cậu ấm nhà giàu mới nổi, hắn nhẫn nhịn, cũng không nổi giận mà kiên nhẫn nói: "Xuống xe, báo cảnh sát giao thông đến giải quyết đi rồi tìm công ty bảo hiểm."
Đối phương cười cợt, ánh mắt khinh thường: "Báo cảnh sát giao thông? Còn đi tìm công ty bảo hiểm? Mày có biết là ai mở công ty bảo hiểm không? Là nhà tao, mày có biết ai làm quản lí hàng ngũ công an không? Là bác tao." Cậu ấm kia miệng lẩm bẩm: "Đúng là lấy trứng chọi đá." Vừa nói hắn ta vừa rút tiền trong ví ra, "Thôi được, tao không muốn lãng phí thời gian với mày, hai ngàn đồng đủ ày sửa xe rồi chứ?"
Tiện tay nhét tiền vào trong ngực Kỷ Vĩ, "Cầm lấy, hôm nay anh mày vui vẻ."
Kỷ Vĩ không tức giận nói: "Nói gì vậy?"
Kiều Mạt và bạn của Kỷ Vĩ cũng tức giận, sao lại có loại người này, đâm vào xe người khác còn ngang như cua.
Kỷ Vĩ liếc xéo, đối với loại nhà giàu mới nổi thích khoe của này, hắn cư xử rất bình tĩnh: "Nếu hôm nay anh xin lỗi tôi rồi gọi cảnh sát đến giải quyết một chút, thấy anh uống rượu, tôi cũng không muốn dây dưa với anh."
Không ngờ đối phương còn ngang hơn cua trong lỗ, say líu lưỡi nhưng lại gằn từng tiếng, rõ ràng từng từ một: "Mày vừa nói với tao cái gì? Tao sẽ không nói chữ kia, từ khi sinh ra đến giờ tao chưa từng nói qua ba chữ này, nếu không mày nói một lần dạy tao?"
Kỷ Vĩ nhìn phú gia kiêu ngạo này, hắn vẫn kiên nhẫn hỏi hắn ta: "Anh không xuống xe?"
Đối phương nhìn Kỷ Vĩ, đối phương có vẻ rất thích thú, tựa lưng vào ghế xe, vênh cổ nói: "Tao không xuống đấy, mày làm gì được tao?"
Kỷ Vĩ nhìn hắn ta, đột nhiên hắn rất bình tĩnh, nắm lấy cửa xe Mercedes, không chờ phú gia kia phản xạ lại, hắn giống như túm một con gà con mà kéo đối phương ra, ba người còn lại trên xe thấy thế tất cả liền xuống xe.
Bốn người họ đều sặc mùi rượu, bên này Kỷ Vĩ tuy rằng uống không nhiều nhưng vẫn có chút say.
Bạn của Kỷ Vĩ thấy thế vội chạy vào giữa khuyên can Kỷ Vĩ: "Thôi nào, chúng ta đi thôi." Hắn đi thanh toán, hai bên đều uống rượu, ngộ nhỡ xảy ra chuyện gì cũng không biết chừng.
Phú gia kia đẩy bạn của Kỷ Vĩ ra: "Cho mày mặt mũi mày lại không cần, còn dám kéo tao, tao sống đến bây giờ còn chưa có thằng nào dám kéo tao như vậy, mày thật có gan đấy."
Kỷ Vĩ cũng rất tức giận: "Tao sống đến bây giờ cũng chưa từng thấy kẻ nào ăn nói ngang ngược trước mặt tao, gan mày đúng là to thật đấy."
Phú gia kia chửi ầm lên: "Thằng khốn, không phải muốn báo cảnh sát sao? Dù sao cũng phải gọi cảnh sát, trước hết tao nhất định phải làm nền ặt của mày một chút." Hắn ta lại vươn tay vỗ hai cái lên mặt Kỷ Vĩ, Kỷ Vĩ chửi hắn: "Bỏ cái tay bẩn của mày cách xa tao một chút."
Phú gia chửi: "Cách xa? Tao còn đánh mày nữa!" Vừa dứt lời vung tay đấm một cái, một đấm rất mạnh đánh vào mặt Kỷ Vĩ.
Một cái đấm kêu vang, Kỷ Vĩ thật sự không ngờ tới, đưa tay sờ một chút lên khóe miệng, vậy mà lại chảy máu.
Kiều Mạt tức giận quát: "Ngươi, cái người này sao lại không nói lý như vậy?" Cô lập tức tìm di động báo cảnh sát.
Cô vừa gọi tới 110 còn chưa kịp nói rõ tình hình, giữa chừng một người với tay qua giằng lấy điện thoại của cô, hung hăng ném xuống đất vỡ tan tành.
Là đồng bọn của phú gia kia, một người cũng miệng đầy mùi rượu, một kẻ côn đồ dáng vẻ lưu manh.
Kiều Mạt nổi khùng tức giận: "Đúng là đồ lưu manh." Cô một mạch đi đến đẩy người đã ném điện thoại của mình, người kia mượn rượu làm càn vung tới một đấm, Kiều Mạt không tránh kịp, nên bị trúng một đấm giữa khóe mắt, Kiều Mạt đau quá liền hét lên một tiếng.
Tình hình ngay lập tức trở nên không thể khống chế nổi, đối phương có bốn người hổ vồ gấu ôm, rất nhanh đã giữ chặt Kỷ Vĩ.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!