Bọn trẻ cầm cung tên đồ chơi, bày trò đánh trận giả. Hai phe thi nhau bắn tên, đứa nào bị bắn trúng sẽ vờ ôm lấy
vết thương rồi gục ngã, còn k1hông quên thét to: "Á, ta trúng tên rồi."
Có đứa bị bắn trúng nhưng lại giở trò gian manh: "Ta bị bắn trúng tay, vẫn chưa chết, còn đ0ánh tiếp được!"
Nó biết điều buông thông cánh tay, làm như bị thương thật.
Thẩm Nhạc Sơn ỷ mình nhanh nhẹn nên mặc sức bắt nạ1t bọn trẻ, không đứa nào bắn trúng ông được. Thẩm Hi
Hòa mượn cung tên của một thằng bé bị bắn trúng đang nằm cách đó không xa, các mũi tên đ2ều được bọc vải vụn
nên không sợ gây thương tích. Nàng giương cung, lắp tên, nhắm thẳng vào Thẩm Nhạc Sơn.
Dù Thẩm Hi Hòa không có sá6t khí hay ác ý nhưng Thẩm Nhạc Sơn vẫn nhạy bén cảm nhận được có người nhắm
vào mình dù ông đang đứng quay lưng về phía nàng. Ông lập tức ngo9ảnh đầu lại, ánh mắt vụt trở nên sắc bén đến
đáng sợ, nhưng vừa thấy Thẩm Hi Hòa, gương mặt ông hiền hòa trở lại, ánh mắt đầy trìu mến.
Thẩm Hi Hòa buông dây cung, mũi tên bắn ngay vai Thẩm Nhạc Sơn, lớp vải vụn bọc đầu mũi tên xổ tung ra, làm
bột phấn bên trong vương vãi trên áo ông.
"A a a, Thẩm bá bị bắn trúng rồi, Thẩm bá bị bắn trúng rồi!" Cả bọn hoan hô ầm ĩ, nhìn Thẩm Hi Hòa với vẻ sùng
bái, "Tiên nữ tỷ tỷ, tiên nữ tỷ tỷ có phép nên mới bắn trúng Thẩm bá!"
Thẩm Nhạc Sơn đã ở lại ngôi làng này được một thời gian, thoạt đầu bọn trẻ rất sợ ông vì thấy ông có thân hình cao
lớn, nhưng chưa đầy hai ngày, sau khi được Thẩm Nhạc Sơn làm cho mấy cây cung đồ chơi thì đã thân thiết ngay.
Thẩm Nhạc Sơn còn dạy bọn chúng học chữ và bày ra nhiều trò chơi thú vị khác. Có điều, ông vốn tính hiếu thắng,
không bao giờ nhường bạn trẻ, chưa bị đứa nào bắn trúng bao giờ.
Từ đó, bọn trẻ xem Thẩm Nhạc Sơn là một đại tướng quân vĩ đại, vô cùng lợi hại, không ai có thể bắn trúng được
ông. Nay Thẩm Nhạc Sơn đột nhiên bị người ta bắn trúng, bọn chúng không hoan hô mới là lạ.
Thẩm Nhạc Sơn rảo bước về phía Thẩm Hi Hòa trong tiếng reo hò của bọn trẻ. Thấy con gái đã búi tóc theo lối phụ
nữ có chồng, Thẩm Nhạc Sơn vẫn tỏ vẻ cưng chiều nàng như xưa: "Con đấy, nghịch ngợm hệt lúc trước."
Thật ra tính tình Thẩm Hi Hòa cũng hơi tinh quái, nhưng chỉ khi ở bên phụ tử Thẩm Nhạc Sơn mới bộc lộ ra.
một vị tướng quân lưng hùm vai gấu, tay nắm binh quyền, thường ngày mồm miệng khéo léo, vậy mà có thể vui
đùa ầm ĩ cùng bạn trẻ.
"Ta thích trẻ con nhưng nếu là con cháu nhà mình sẽ càng thích hơn " Nói rồi Thẩm Nhạc Sơn nhìn Tiêu Hoa Ung
với vẻ dò xét từ đầu đến chân, thấy hắn vẫn mảnh khảnh như trước, mặt mày trắng trẻo như thoa phấn thì không
khỏi ghét bỏ, đồng thời còn có phần buồn rầu.
Nhất thời Tiêu Hoa Ung không hiểu cớ sao Thẩm Nhạc Sơn lại buồn, nhưng khi thấy ông nhìn Thẩm Hi Hòa với vẻ
ngập ngừng muốn nói lại thôi thì hắn mới vỡ lẽ, hóa ra nhạc phụ đại nhân nghi ngờ năng lực của hắn, sợ hắn
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!