Từ lâu, Thâm Hi Hòa đã nhận thấy Tiêu Hoa Ung có ham muốn khống chế mạnh mẽ trong những chuyện có liên
quan đến nàng, nhưng hắn 1luôn 1 đúng mực, không bao giờ vượt qua ranh giới mấu chốt của nàng, chỉ là có đôi
chút ngang ngược trong cuộc sống hàng ngày m0à thôi. Thẩm Hi Hòa
cho rằng phu thê nên bao dung lẫn nhau, nên khi nghe Tiêu Hoa Ung yêu cầu mình không được đưa đồ ăn1 thừa
của mình cho người khác, nàng không thấy khó chịu gì.
Xưa nay nàng vẫn luôn có chừng mực, hiếm khi để thừa thức ă2n, hôm nay là do Tiêu Hoa Ung gắp quá tay nên
mới thừa nhiều như vậy.
"Được." Thẩm Hi Hòa đồng ý ngay lập tức.
6Tiêu Hoa Ung bỗng bối rối không biết làm sao, ngẫm nghĩ một lát rồi hỏi: "U U có yêu cầu gì với ta không?"
Xưa giờ toàn9 là hắn đòi hỏi nàng phải làm thế này thế nọ, chưa bao giờ thấy nàng yêu cầu hắn làm gì, nhưng như
vậy lại khiến hắn hơi mất tự nhiên.
Ánh mắt Thẩm Hi Hòa thoáng hiện ý cười, nàng ngước nhìn Tiêu Hoa Ung và nói: "Ta nói ra thì chàng phải đồng ý
đấy."
"Đương…" Tiêu Hoa Ung toàn đồng ý ngay, nhưng khi thấy Thẩm Hi Hòa nhìn mình với vẻ chế nhạo, hắn sực nhớ
thường ngày càng không thích bị mình tùy tiện trêu chọc, nhưng có ông trời chứng giám, hắn không cố ý làm vậy
mà là dằn lòng không được, riêng chuyện này thì hắn không thể thay đổi.
Tiêu Hoa Ung lập tức sửa lời, mỉm cười mà rằng: "Đương nhiên ta sẽ suy xét xem có nên sửa đổi hay không."
Hay cho một câu suy xét, Thẩm Hi Hòa dở khóc dở cười.
Thôi, dù sao những trò dây dưa thân mật của hắn cũng không ảnh hưởng đến đại cục. Thẩm Hi Hòa đi rửa tay súc
miệng, lúc quay ra thì Tiêu Hoa Ung đã ăn xong. Ban nãy hắn chỉ mải nhìn nàng ăn mà bỏ mặc bản thân chịu đói,
Thẩm Hi Hòa thấy vậy nên mới chấp nhận để hắn ngang nhiên lấy đi đĩa thức ăn mình vừa dùng.
Tiêu Hoa Ung không bao giờ đề phòng hay xa cách nàng, quả thật làm đúng với câu nói "phu thê tuy hai mà một".
Đã vậy, nàng cũng nên thay đổi bản thân, có trao có nhận, trao cho hắn những gì nàng có thế, miễn là hắn muốn.
"Chàng đi nghỉ trước đi, ta muốn đi dạo một lát." Ban ngày nàng đã ngủ rất nhiều nên giờ chẳng thấy buồn ngủ
chút nào.
có thể cùng nàng ngắm sao.
Bầu trời đêm nơi đây chi chít sao, tựa như những viên kim cương lấp lánh nạm trên tấm màn nhung đen, chỉ cần
ngẩng đầu nhìn trời là có thể thấy được muôn nghìn vì sao lấp lánh.
Ở Kinh đô không thể thấy được khung cảnh thế này, nhưng với người lớn lên tại Tây Bắc như Thẩm Hi Hòa thì lại
chẳng xa lạ gì. Hơn nữa, vì không thể vận động mạnh, không thể nô đùa ầm ĩ với người khác nên từ bé Thẩm Hi
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!