Ánh nắng rực rỡ dát vàng lên lòng bàn tay Tiêu Hoa Ung, Thẩm Hi Hòa mỉm cười, nhẹ nhàng đặt tay mình lên tay
hắn. Tiêu Hoa Ung nhanh chó1ng nắm chặt lấy rồi dắt Thẩm Hi Hòa xuống núi dọc theo con đường mòn quanh co
nằm bên kia sườn núi. Hai người xuống đến chân núi thì th0ấy xe ngựa đã đợi sẵn ven đường.
Tiêu Hoa Ung đỡ Thẩm Hi Hòa lên xe, để nàng tựa vào vai mình: "Chúng ta sẽ đi Lương Châu, nàng1 nghỉ ngơi
một lát đi."
Từ đây đến Lương Châu còn phải đi một đoạn đường nữa. Tiêu Hoa Ung khiến tình hình nơi đây rối tung lên2, sau
đó ung dung đưa Thẩm Hi Hòa đến Lương Châu. Tuy Tiêu Trường Phong không bị bắt nhưng lại phải đối mặt với
cục diện rối như tơ vò,6 dù đoán được phu thê Tiêu Hoa Ung đã ra khỏi thành thì cũng không thể gác hết mọi
chuyện sang một bên rồi đuổi theo bọn họ được.
<9br>Nghĩ đến chặng đường dài phía trước, Thẩm Hi Hòa bèn tựa vào vai Tiêu Hoa Ung rồi ngủ thiếp đi. Tiêu Hoa
Ung mê mẩn ngắm nhìn gương mặt say ngủ của Thẩm Hi Hòa, trông thật bình yên, chẳng chút đề phòng. Hắn có
cảm giác mình có thể ngắm nàng mãi mãi. Hắn không biết rằng ánh mắt mình bây giờ dịu dàng đến nhường nào,
tựa hồ có thể khiến người ta đắm chìm trong đó.
Nhưng Tiêu Hoa Ung chỉ duy trì vẻ dịu dàng được chừng nửa canh giờ, sau đó đột ngột sa sầm mặt.
"Điện hạ, có cần thuộc hạ…" Một người cưỡi ngựa chạy đến gần xe ngựa, lên tiếng xin chỉ thị.
Người này còn chưa dứt lời, Tiêu Hoa Ung đã lấy cây sáo xương ra thổi.
Nghe tiếng sáo xương văng vẳng, Thẩm Hi Hòa nhập nhèm mở mắt ra. Nàng còn chưa hỏi gì, Tiêu Hoa Ung đã
vuốt tóc nàng: "Đường còn xa lắm, nàng cứ nghỉ ngơi tiếp đi."
Thẩm Hi Hòa vốn luôn đề cao cảnh giác, nhưng nàng tin tưởng Tiêu Hoa Ung, thấy hắn vững vàng như núi thế kia,
nàng không gặng hỏi gì mà chỉ điều chỉnh tư thế cho thoải mái rồi chìm vào cõi mộng lần nữa.
Tiêu Trường Doanh sắp bắt kịp xe ngựa của Tiêu Hoa Ung và Thẩm Hi Hòa. Hắn vừa mới biết Tiêu Hoa Ung đã
đến đây, lẽ ra hắn có thể yên tâm quay về được rồi, nhưng không hiểu sao lại muốn đi theo bọn họ.
Có lẽ vì muốn biết hai người họ rốt cuộc có mục đích gì, mà cũng có thể chỉ là muốn được gặp nàng lần nữa. Không
ngã nhào xuống ngựa.
Con chim cắt Bắc Cực này trông thật quen mắt, ai từng gặp qua đều không thể quên được màu lông và dáng vẻ oai
vệ của nó.
Xưa nay chim cắt Bắc Cực không sinh sống ở những địa phương như thế này, hơn nữa nó không tấn công con
người vô cớ. Tiêu Trường Doanh nhớ lại những chuyện xảy ra ở bãi săn năm ngoái, xem ra có người đã ra lệnh cho
nó làm vậy, mà người có thể khống chế một con chim cắt đáng sợ nhường này hẳn chính là Thái tử ca ca của hắn –
Tiêu Hoa Ung.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!