Chương 512: (Vô Đề)

Tiêu Trường Phong được Hữu Ninh đế dày công đào tạo nên năng lực và võ nghệ của hắn không hề thua kém các

hoàng tử. Dù bị mắc 1kẹt gần một

canh giờ bởi trận pháp của Tiêu Hoa Ung, cuối cùng Tiêu Trường Phong cũng tìm được cách phá giải và thoát0 ra

ngoài.

Tiêu Trường Phong và đám thuộc hạ thoát ra khỏi màn sương mù dày đặc, đã có thể phân biệt được phương

hướn1g. Khi cả bọn chạy về phía cửa sinh của trận pháp, làn gió chợt mang đến một hương thơm nhàn nhạt, như có

như không.

2Mùi hương không nồng, không gắt, lại đường lúc cuối Xuân đầu Hạ, trong núi thường có hương hoa nên dù Tiêu

Trường Phong luôn 6đề cao cảnh giác cũng không để bụng. Hắn bị kẹt ở đây quá lâu, cứ nghĩ đến việc không liên

lạc được với đám thuộc hạ ở trạm d9ịch suốt một canh giờ, không biết liệu Thẩm Hi Hòa có giở trò gì ở đó hay

không, hắn lại thấy sốt ruột, chỉ muốn nhanh chóng quay lại trạm dịch.

Những người đầu tiên gặp phải ảo giác là một tên thuộc hạ sau lưng Tiêu Trường Phong. Bọn họ mắc kẹt ở đây quá

lâu, thể xác và tinh thần ai nấy đều đã mệt mỏi. Mùi hương đem đến ảo giác trong tâm trí, phóng đại cái ác trong

lòng gã. Gã nhìn sang bên cạnh, thấy một tên đồng bọn thường ngày có chút xích mích với mình, những xung đột

giữa hai người chợt tái hiện trong đầu óc. Gã quả quyết rút đao ra, nhân lúc đồng bọn không đề phòng mà vung

đao chém đối phương.

Thấy vậy, đám người xung quanh gã vội vàng tránh né. Tiêu Trường Phong toàn lao tới ngăn cản thì sực nhận ra có

điều bất thường, ngoái đầu lại thì thấy không chỉ có gã thuộc hạ này gặp phải ảo giác mà một số khác cũng sùi bọt

mép rồi ngã lăn quay, số khác lại bộc lộ ác ý và dục vọng vốn bị đè nén trong lòng bấy lâu nay, có những hành vi

khiến người khác phải há hốc mồm.

Những ai có tâm trí vững vàng hơn chút thì thấy đầu váng mắt hoa, buộc phải cắm thanh đạo trong tay xuống đất

để gắng gượng đứng vững.

"Hương của U U quả thật khiến người ta phải sợ hãi." Thị lực của Tiêu Hoa Ung tốt hơn Thẩm Hi Hòa, nàng chỉ

thấy những bóng dáng mơ hồ đang chuyển động, còn hắn thì thấy rõ hơn một chút, và cũng vì vậy mà có ấn tượng

mạnh mẽ về tác dụng của loại hương này.

đến sức khỏe, chẳng qua là khiến người ta gặp phải ảo giác mà thôi. Bọn họ bày ra mấy trò hề đó là do lòng tham

lam và độc ác của bản thân xúi giục."

Chỉ cần có cớ, con người ta có thể phơi bày mặt xấu xa và buông thả bản thân.

Những người không phát rồ chưa chắc đã là không có ác ý, chẳng qua là cái thiện đã áp đảo cái ác trong lòng họ,

giúp bọn họ khống chế bản thân. Một người là thiện hay ác còn tùy vào khả năng tự chủ của người đó.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!