Nếu U U muốn học, ta sẽ dốc sức dạy dỗ." Tiêu Hoa Ung vui vẻ lên tiếng sau lưng nàng.
Thẩm Hi Hòa ngoảnh lại, thấy Tiêu Hoa Ung không đến 1đây một mình mà còn dẫn theo một nữ lang. Xưa nay
Tiêu Hoa Ung luôn giữ mình trong sạch, chưa bao giờ có nữ tỳ hầu hạ. Trước khi Thẩm Hi Hòa gả c0ho hắn, cung
nữ trong Đông cũng chỉ phụ trách mấy việc quét dọn linh tinh, hầu như không thể tiếp cận hắn, cho nên đây là lần
đầu Thẩm Hi Hòa thấ1y hắn có nữ lang đi theo.
Dù nàng ta có thái độ cung kính nhưng lại không giống người hầu, Thẩm Hi Hòa không khỏi nhìn nàng ta lâu hơn
mộ2t chút.
Chỉ một chút đó thôi cũng đủ khiến Tiêu Hoa Ung hớn hở ra mặt. Hắn đi đến trước mặt Thẩm Hi Hòa, nói với nàng
bằng giọng điệu vừa6 sung sướng vừa kiêu ngạo: "U U, nàng đang ghen."
Thẩm Hi Hòa: "…"
Nàng ghen hồi nào cơ chứ? Hắn tưởng ai cũng giống mình, bạ đ9âu ghen đấy hay sao?
"Chỉ vì ta nhìn nàng ta lâu hơn bình thường một chút thôi à?"
"Nếu không để bụng thì nàng nhìn nàng ta lâu hơn làm gì?" Tiêu Hoa Ung hùng hồn tranh luận.
Hắn cười tít mắt, U U của hắn chẳng những biết ghen mà còn biểu hiện ra ngoài nữa chứ.
Thẩm Hi Hòa cố nén không bĩu môi, mắt nàng có kém đến mấy cũng có thể nhận ra hai người họ có quan hệ thế
nào. Thái độ của nữ lang này hết sức cung kính, xem nhẹ bản thân, nhưng tư thế đứng lại nghiêm chỉnh, xem ra là
một thuộc cấp được huấn luyện bài bản, trung thành và tận tụy. Người như vậy sẽ không bao giờ có ý đồ với chủ
tử.
Huống chi Tiêu Hoa Ung hoài nghi trí thông minh của nàng thì cũng thôi đi, nhưng hắn chụp mũ nàng ghen tuông
thì khác nào phủ nhận nhân phẩm của chính mình. Hắn là người nhạy bén nhường nào cơ chứ? Chẳng lẽ hắn lại
không biết một người có thích mình hay không?
Nếu biết là có, làm gì có chuyện hắn tiếp tục giữ người nọ bên cạnh mình?
Nhưng thấy hắn cười toe tóe, Thẩm Hi Hòa lại không đành lòng phân tích thực tế phũ phàng cho hắn nghe.
"Điện hạ vui là được rồi." Thẩm Hi Hòa chẳng muốn tranh luận với hắn.
"U U ghen vì ta đương nhiên ta rất vui " Tiêu Hoa Ung khoái chí
Thẩm Hi Hòa cười nhạt.
Tiêu Hoa Ung hớn hở đi đến bên cạnh nàng, tự nhiên cầm lấy cây quạt trong tay Mặc Ngọc. Sáng nay nắng khá gắt,
trên núi lại không có gió nên hơi oi bức, hắn bèn quạt cho Thẩm Hi Hòa.
Thẩm Hi Hòa định ngăn lại, dù hai người là phu thê, Thẩm Hi Hòa cũng không cho rằng trượng phu có địa vị cao
hơn thê tử, nhưng hắn rốt cuộc là Hoàng Thái tử, có thân phận tôn quý, nàng không tiện để hắn hầu hạ mình.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!