Nhóm FB: Đọc Truyện Online Miễn Phí Hằng Ngày
- VietWriter
Võ công cô không cao, đi làm gì cho bại lộ dấu vết." Bích Ngọc giật hộp hương lại.
Hiện tại, Khang vương phủ vẫn chưa biết vì sao chuột lại chui vào phủ, còn tưởng có kẻ ác ý đem vào nên tăng cường hộ vệ canh gác bên ngoài. Tử Ngọc uể oải cúi đầu, chợt nghe bên ngoài có người bẩm báo:
"Quận chúa, Đông cung đưa một hộp thức ăn đến."
Thẩm Hi Hòa mới dán hoa điền xong, nghe vậy thì sửng sốt, vội đứng dậy khoác khăn choàng rồi đi ra ngoài, thấy Thiên Viên đang đợi.
"Quận chúa, điện hạ bảo thuộc hạ đem cho quận chúa một hộp thức ăn." Thiên Viên tươi cười niềm nở, "Thường ngày điện hạ cũng có thú vui ăn uống, ngày xưa không biết chia sẻ cùng ai, đây chẳng phải thứ gì quý giá, mong quận chúa đừng từ chối."
Dù Tiêu Hoa Ung muốn đưa thì cũng chẳng ai dám nhận hộp thức ăn của Đông cung.
Các hoàng tử sợ có độc, giới quý tộc lại sợ Thái tử có ý đồ khác. So ra, các công chúa sẽ phù hợp hơn, có điều Đông cung vắng vẻ thế kia, có lẽ các công chúa cũng cho rằng Thái tử chỉ là một phế nhân, không cần mất công lấy lòng làm gì.
Vẫn chưa biết ngày sau ai sẽ lên ngôi, giờ lấy lòng Thái tử chẳng phải sẽ khiến quân chủ tương lại chưởng mắt à?
Đây chắc chắn chẳng phải thứ gì quý giá, lại do Đông cung đưa tới, có thể xem như ban thưởng, Thẩm Hi Hòa muốn từ chối cũng không có cớ.
"Làm phiền Tào thị vệ rồi." Thẩm Hi Hòa ra hiệu cho Bích Ngọc nhận lấy, "Thay ta chuyển lời cảm tạ đến điện hạ nhé." Tiêu Hoa Ung có hai thống lĩnh thị vệ ở Đông cung, là hai huynh đệ, có tên là Tào Thiên Viên và Tào Địa Phương.
"Không dám, không dám." Thiên Viên khiêm nhường cúi đầu, "Trong hộp có canh ngự tủy, có lẽ vẫn còn nóng, quận chúa hãy tranh thủ ăn nhân lúc còn nóng nhé."
Nói rồi, Thiên Viên làm lễ cáo lui.
Đông cung đã đưa tới, Thẩm Hi Hòa không ăn cũng không nên. Hộp thức ăn vừa được mở ra, mùi thơm xộc lên nức mũi, Thẩm Hi Hòa vốn không đói lắm cũng thấy thèm nhỏ dãi.
Canh ngự tủy dùng tủy xương bò, gạo tẻ, vùng hầm chung với xương rồi nấu thành cháo, cho vào miệng thấy đậm đà thơm ngon vô cùng, ở đây không có người ngoài, Thẩm Hi Hòa ăn hết một bát cháo còn chưa đã thèm.
Ngoài ra còn có bánh quý phi* màu trắng sữa, lớp vỏ cho vào miệng là tan, hương thơm còn lưu trong miệng.
(*) Bánh làm từ bột mì, mỡ lợn, hạt óc chó, vừng, mứt táo… Tương truyền Dương quý phi thời Đường thích món bánh này nên gọi là bánh quý phi.
Rồi thì bánh thiên nga đẹp như hoa, thơm mùi lá thông, mềm mại ngon miệng.
Rồi thì điểm tâm nặn từ bột, màu đỏ tựa lá phong, vô cùng đẹp mắt.
"Quận chúa, thưởng cho em một cái đi, cho em nếm thử với!" Tử Ngọc nhìn hoa cả mắt, vội mở miệng mè nheo, phải nếm thử thì nàng ta mới mò ra công thức được.
Thẩm Hi Hòa vốn ăn ít, một bát cháo đã đủ lửng dạ, mấy món còn lại nàng chỉ nếm một miếng nhỏ, còn bao nhiêu đưa hết cho bọn Tử Ngọc.
Thẩm Hi Hòa vui vẻ dùng xong bữa sáng, sau đó dẫn theo Tử Ngọc và Mặc Ngọc đến Đào phủ – nhà ngoại của nàng. Ngoại tổ phụ giữ chức ngự sử đại phu hàm tam phẩm, là một ông lão nghiêm nghị, ngoại tổ mẫu mất sớm, hai cữu cữu thì một người làm quan ở địa phương, một người theo nghiệp thương nhân, nàng có năm biểu ca, hai biểu đệ, không có biểu tỷ muội.
Thế nên nàng vừa đến Đào phủ đã được hoan nghênh nhiệt liệt, Đại cữu mẫu Trương thị rất niềm nở và hiền từ đối với nàng, không hề có ý vụ lợi gì, chỉ thuần túy yêu thương trìu mến.
Tổ phụ đến Ngự Sử Đài chưa về, ba vị biểu ca đang đi học, ở nhà chỉ có biểu đệ Đào Huân mới năm tuổi và Đại cữu Đào Nguyên nghe tin chạy về. "Ngoại tổ phụ mà biết hôm nay cháu ghe phủ thì đã xin nghỉ ốm rồi." Đào Nguyên cười nói.
"Biết ngoại tổ phụ sẽ làm vậy nên cháu mới trộm đến đây." Thẩm Hi Hòa cười nhẹ.
Đào ngự sử là người mà Hữu Ninh để gặp được cũng phải đau đầu, văn võ bá quan thì xem ông là tảng đá dưới hầm cầu – vừa thổi vừa cứng.
Trong mắt người ta, ông là người có tài ăn nói, tính tình chính trực không thiên vị ai, nhưng đối với Thẩm Hi Hòa, ông lại thương yêu hết mực, gần như chẳng còn nguyên tắc gì nữa, "Cháu định xử lý Tiêu thị thế nào?" Sau một hồi nói chuyện phiếm, thấy Thẩm Hi Hòa không xa cách với bọn họ lại được Đào Nguyên ra hiệu Trương thị bèn hỏi "Sao thế ạ? Bọn họ tìm đến đại cữu để năn nỉ rồi sao?"
Thẩm Hi Hòa biết bọn họ sẽ không vô cớ nhắc đến chuyện này.
"Quả là có tìm ta cầu hòa." Đào Nguyên cười gắn, "Bọn họ có thể quên tính mạng của muội muội ta, nhưng ta thì không."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!